Tiếng Việt Tiếng Anh

TRUNG TÂM NGHIÊN CỨU VÀ GIÁO DỤC NGƯỜI KHIẾM THÍNH (CED)

Chiếc cầu nối gắn kết người nghe bình thường và người khiếm thính lại với nhau.

Fanpage facebook CED Youtube channel CED

Bài viết » Có gì khác nhau giữa điếc và nghe kém?

Có gì khác nhau giữa điếc và nghe kém?

Thứ tư, 15 tháng 11 2017 20:20

Người Điếc đó là những người không nghe được và không thể nói chuyện được. Thuật ngữ tiếng Anh thì phân biệt rõ từ Deaf (danh từ chung) - viết hoa - dùng chỉ người Điếc. Ngược lại, từ deaf (tính từ) - viết thường – dùng để nói về việc mất thính lực.

 
     Người nghe kém (Hard of Hearing – HoH) được phân biệt như sau: đó là những người bị suy giảm thính lực, nghe khó khăn nhưng vẫn có thể nói chuyện được. Đa số người nghe kém phát hiện bệnh sau một thời gian nghe nói được bình thường.
 
     Cũng có người điếc, do được can thiệp sớm, nên có thể nghe được, dù ít, và đặc biệt là nói chuyện được. Nếu một người nghe kém có thể đọc được tín hiệu môi/ khẩu hình miệng (lip reading) tốt thì khó có thể phân biệt được đó là người nghe kém. Nhưng không phải người nghe kém nào cũng có thể đọc được tín hiệu môi trong tất cả mọi trường hợp, mọi tình huống, để nắm bắt thông điệp từ người khác, và vì họ cũng nói chuyện được bình thường, nên khó ai đoán được khó khăn trong giao tiếp của họ để mà giúp đỡ.
 
     Một người nghe kém nếu được trang bị máy trợ thính và các dụng cụ hỗ trợ (Technical devices) tốt, họ sẽ là người không khuyết tật. Còn một người Điếc, nếu được can thiệp sớm với sự hỗ trợ của máy trợ thính có thể nghe và nói chuyện được, họ sẽ là người nghe kém. Cho nên, thuật ngữ Điếc hay nghe kém chỉ là sự định nghĩa chung.
 
     Theo Tiến sĩ Akio Suemori thuộc Liên Đoàn Người Điếc Nhật Bản, chuyên viên của Liên Đoàn Người Điếc Thế Giới (World Federation of the Deaf-WFD) thì người nghe kém với người điếc được phân biệt qua việc giáo dục. Nếu với người điếc, ngôn ngữ ký hiệu được dùng để giáo dục, thì với người nghe kém giáo viên có thể dùng ngôn ngữ nói.
 
     Theo Hiệp hội Điếc Quốc Gia Hoa Kỳ: “Cộng đồng người Điếc và Nghe kém rất đa dạng, có sự khác nhau rất lớn về nguyên nhân và mức độ mất thính lực, độ tuổi phát bệnh, nền tảng giáo dục, phương pháp giao tiếp, và sự cảm nhận về việc mất thích lực như thế nào? Một người tự gắn cho mình thuật ngữ về sự mất thính lực như thế nào là chuyện cá nhân và có thể phản ánh một sự xác nhận với cộng đồng hay chỉ đơn thuần là việc phản ánh sự mất thính lực ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp của họ như thế nào.
 
    Trên thế giới, nhất là ở các nước phát triển, hai thuật ngữ trên được phân biệt rất rõ ràng qua các tên gọi như World Federation of the Deaf (Liên Đoàn Người Điếc Thế Giới), … Liên Đoàn Khiếm thính Quốc tế (International Federation of Hard of Hearing People) hay Liên Đoàn Khiếm thính Trẻ Quốc tế (IHOHYP) … Trong khi tại Việt Nam, và cũng như ở hầu hết các nước Châu Á khác, chỉ có các hội, chi hội hoặc câu lạc bộ của người Điếc. Người nghe kém không lập thành nhóm riêng mà tham gia sinh hoạt chung với người Điếc hoặc sống hòa nhập.
 
    Có thể nói, ở Việt Nam, Chương trình Khuyết tật & Phát triển (DRD) là tổ chức của người khuyết tật đi tiên phong trong việc khuyến khích mọi người sử dụng các thuật ngữ có tính cách tôn trọng người khuyết tật, ví dụ như: Khuyết tật thay cho Tàn tật, Khiếm thính thay cho Điếc (và như vậy, cũng dùng chỉ người Nghe kém), Khiếm thị, Khuyết tật vận động …
 
    Một người khuyết tật không thể bắt buộc được người khác kêu họ bằng cái tên gì để mà không cảm thấy tủi thân. Điều này có vẻ như phụ thuộc vào tình cảm ban phát từ người khác. Nhưng để thể hiện tình thân mến với nhau, có nên chăng hãy trân trọng từ cái gọi ban đầu?
 
Dương Phương Hạnh

Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Giáo dục Người Khiếm thính (CED)
Tổng thư ký Liên đoàn Khiếm thính Quốc tế (IFHOH)
Chủ tịch Liên đoàn Khiếm thính Châu Á Thái Bình Dương (APFHD)

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Tin liên quan