[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] ÔNG CHỦ THINH LẶNG VỚI QUÁN CÀ PHÊ MUỐI VÙNG VEN

Tác giả: Trình Thị Quý Hòa

Ông chủ  ấy có tên gọi đầy đủ là TRẦN QUANG MẠNH sinh ra tại Đồng Nai thuộc vùng Đông Nam Bộ, là mảnh đất sinh sống lâu đời của các dân tộc thiểu số và cũng là nơi nhập cư của người dân mưu sinh. Vâng! Em là một cậu bé cất tiếng khóc chào đời – năm 1985, vào những năm còn hoang sơ bên mái tranh nghèo dưới cánh rừng cao su bạt ngàn xanh biếc, sáng chiều chỉ có những tiếng kẻng thay cho lời thông báo để các công nhân bắt đầu một ngày lao động tại nông trường.

Cậu bé được cả gia đình âu yếm gọi tên là ÚT MẠNH sau 3 anh chị bình thường được lớn lên trong lời ru của vùng sông Hương , núi Ngự. Mạ em kể rằng Út Mạnh rất dễ nuôi và lành tính, luôn được gia đình khen rất ngoan và ngủ an giấc… Nhưng chỉ một lần đươc mẹ phát hiện ÚT không giật mình trước tiếng động nào đã được các anh chị thử nghiệm bằng  cách đập vào  nồi niêu , xoong chảo  kề sát vào tai lúc ÚT ngủ. Dù âm thanh dồn dập vẫn không làm em  thức giấc. Sau khi, được Trung tâm Tai – Mũi – Họng  thăm khám và chẩn đoán ÚT bị điếc trên 90 dp. Từ đó ,Út được làng xóm, gia đình  đặt cho một cái tên mới MẠNH CÂM  trong niềm đau và nỗi buồn của gia đình, họ hàng. Chính những khiếm khuyết vì mất thính lực, em đã lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và trong tỉnh lặng. Mẹ em đã kể rằng ngòai khiếm khuyết ấy, em vẫn sinh hoạt bình thường và cũng khá thông minh, nhanh nhẹn nắm bắt mọi tình huống xung quanh. Trong giao tiếp, nhận biết mình không thể dùng lời nói, em đã nhìn vào khẩu miệng của mọi người và những  cử chỉ điệu bộ  để diễn đạt. Đó cũng lớp học  đầu tiên dạy cho em giao tiếp bằng điệu bộ và hình miệng để em và gia đình nhận biết những tín hiệu để trao đổi. Hình thức này thật gian truân và nhiều thử thách! Đặc biệt, em rất khéo tay trong những trò chơi sáng tạo, tỉ mỉ trong thêu thùa, may vá để hoàn thành những bức tranh thêu chữ thập đặc sắc, những vật dụng thường ngày từ sọt rác đã được bàn tay em  tạo thành những chậu hoa từ chai nhựa,…. những bức tranh có bãi cát mịn màng, chiếc thuyền buồm căng gió, cánh đồng lúa vàng với những bông lúa trĩu hạt được hình thành bằng những sợi len ngắn, vụn  để đan áo. Sống động nhất vẫn là những cánh rừng cao su bạt ngàn xanh biếc, những công nhân đang miệt mài lao động trên nông trường, những dỏng chảy cao su trắng sữa đã đươc em đưa vào tranh vẽ nhiều màu sắc đã làm lay động cảm xúc của mọi người.

Bước ngoặc lớn nhất trong cuộc đời em là sự ra đời của TRUNG TÂM NUÔI DẠY TRẺ KHUYẾT TẬT ĐỒNG NAI năm 1998 và em là học viên đầu tiên ghi  danh vào  Trung tâm  và được những thầy cô – người lái đò trên dòng sông chở đầy những tri thức truyền cho em kiến thức, kĩ năng, nhân cách để em sống và hoà nhập với cộng đồng. Bên cạnh “ vốn sống“ tự có, em đã tự rèn luyện bản thân mình trở thành một học sinh Khá Giỏi của Trung tâm. Ngoài ra, em còn là người  Anh Cả uy tín với các bạn trên mọi tình huống có chung một khiếm khuyết. Em đã đứng vững, tự tin và gắn bó với ngôi nhà thứ hai mà em hằng mong ước bằng tinh thần trách nhiệm. Đặc biệt với những kĩ năng ham học hỏi,  em đã vận dụng từ cử chỉ điệu bộ của người câm điếc và  “phiên dịch“ lại những tâm tư, nguyện vọng của em và các bạn thật mạnh mẽ như cái tên của em CÁNH CHIM ĐẦU ĐÀN của Trung tâm.

Nhân dịp có chương trình PSPI Gíao dục hoà nhập trẻ khiếm thính năm 1998, em là người được Trung tâm tuyển chọn  cùng tôi là giáo viên tham gia khoá bồi dưỡng kí hiệu ngôn ngữ và là một trong những thành viên góp mặt cùng mọi người để  hoàn thành quyển tự điển Kí hiệu ngôn ngữ đầu tiên của Trung tâm tật học – Viện Khoa học giáo dục.

Trải qua những năm học, bằng sự nhận biết tinh tế, em đã quyết định sau khi tốt nghiệp THCS (lớp 9 ), em sẽ theo học nghề vì nhận thấy bản thân mình đã chững chạc hơn. Nghề học mà em chọn lựa là kim hoàn với  4 năm đào tạo , em đã ra nghề và làm viêc với mức lương ổn định để em có được kinh phí lo toan mọi việc, thể hiện viêc  báo hiếu cha mẹ và tiết kiệm cho bản thân mình  trong tương lai.

Cuộc sống em tưởng rằng “đủ nắng ấm hoa sẽ“ như mong đợi… Nhưng một sự việc lại đến với em như môt quy luật của cuộc đời: ngẫm lại ba mẹ đã cho em tình  thương và trách nhiệm tính theo ngày tháng đã gần 40 năm với  một người con khiếm khuyết như em. Tính đến nay, cha mẹ  đã dày công nuôi nấng em tới tuổi trưởng thành và hiện tại  cũng là lúc cha mẹ đã đầu bạc , răng long. Ba em – trụ cột trong gia đình giờ đã nằm một chỗ. Mẹ em – gầy guộc… vẫn chăm sóc ba như ngọn đèn yếu ớt lung lay trước gió với độ tuổi 80. Các anh chị đều có  gia đình riêng nên mọi sự chăm sóc giờ chỉ còn trông cậy vào em. Em thật lòng không dám nghĩ đến việc riêng tư của mình nên đến độ tuổi này, em được mọi người đặt thêm nick name: Hộị trưởng Ế. Vì thế, em ngậm ngùi thu xêp công việc đang ổn định ở thành phố và lui về quê nhà để chăm sóc cha mẹ tuổi cao, sức yếu.

Ngày trở về quê, em phải mạnh mẽ và đặt cho mình một trọng trách thiêng liêng là sự báo hiếu với mẹ cha. Vì thế, em chọn cho mình một công việc thích hợp để trọn vẹn mọi điều trong hoàn cảnh neo đơn ,  chỉ cỏn mình em là nắm giữ trọng trách. Em bắt tay vào công việc tức thì, dọn dẹp khoảng sân trước nhà cho thoáng mát, cắt tỉa những tàn lá um tùm, đóng thêm một vài bộ bàn ghế để bắt đầu cuộc mưu sinh với quán cà phê nhỏ bé trong con hẻm đất đỏ của quê mình và trở thành ÔNG CHỦ kinh doanh cà phê  chất lượng, vẫn là sự chăm chỉ, mến khách, giá cả hợp lý cho sự khởi nghiệp. Cà phê quán cóc của em đã đươc nhiều người ủng hộ vì em – một người khuyết tật – khiếm thính cộng thêm sự tử tế, lễ phép tràn đầy ý nghĩa nhân văn. Đặc biệt yếu tố hiếu đạo của em đã đem lại cho quán cóc cà phê  bắt đầu khởi sắc!

Em tự phân bố thời gian, để vẹn toàn mọi việc, cà phê của buổi sáng điểm tâm rộn ràng qua âm thanh dịu vợi của tiếng nhạc không lời .Những chiếc võng đu đưa đưa những khách uống cà phê thư giản. Em tiếp thị cà phê  không chỉ bán cho khách gần nhà mà còn sử dụng phi vụ trao tận tay qua  chiếc điện thoại cùi bắp để gắn kết với khách ở xa trên chiếc xe đạp cọc cạch để  giao đến tận tay người uống bàng sự tử sự tử tế…

Anh thợ kim hoàn khéo tay ngày nào đã trở thành ông chủ cà phê phin đậm nét của quê mình. Thời gian buổi trưa, anh xin phép đóng cửa để cơm nước và chăm sóc ba mẹ, đã được khách quen dành cho em một cảm tình sâu đậm và luôn  ủng hộ cho anh nhiều hơn mong đợi. Ông chủ cà phê  vùng cao su ngày nào cũng thực hiện thời gian biểu đặt ra một cách nghiêm túc và hiếu nghĩa. Em đã thật sự thành công!

Cuộc sống em cứ bình lặng , êm đềm trôi qua… hiếm thấy anh đi chơi hay vắng nhà. Đặc biệt, 40 mùa xuân đã trôi qua, anh vẫn một thân, môt mình lo toan từ việc trong – ngoài, lớn – bé: Lúc thì mang tạp dề phục vụ cho khách uống  cà phê. Lúc thì vo gạo , nhặt rau nấu cơm cho cha mẹ. Lúc thì ngồi suy tư trên chiếc điện thoại để cập nhật những kí hiệu ngôn ngữ của bạn bè, anh chị hoặc câu lac bộ khiếm thính tại Đồng Nai hay giao lưu với các tỉnh  bằng sự đam mê và trách nhiệm khiến cuộc sống của anh không hề tẻ nhạt  tẻ nhạt và nhiều sắc màu…

Câu chuyện mưu sinh  thường ngày của anh vẫn diễn biến lặng lẽ và bình an! Nhưng khó khăn lại tiếp nối khi những khách hàng thân quen, chọn địa điểm uống cà phê của quán anh đã dần dần lưa thưa khách, mọi thu nhập cũng vắng vẻ đìu hiu. Anh vội vả tìm hiểu và lắng nghe tiếng nói của “thượng đế”, họ nói với anh rằng cà phê của anh không còn hấp dẫn như loại  cà phê muối đặc biệt đang rầm rộ xuất hiện trên thị trường….

Tôi nhận điện thoại của em trong một đêm khuya khoắt bằng giọng điệu trăn trở sau khi em đã cất công đi trải nghiệm và lắng nghe ý kiến của khách, họ đều mong anh cập nhật sự đổi mới để anh vẫn được  mọi người ủng hộ. Tôi đã liên hệ và  tiếp cận với  thương hiệu CÀ PHÊ MUỐI CHÚ LONG đang được mọi người công nhận về chất lượng. Chính chú Long khi nghe tôi nói lên nỗi niềm của em  đã đồng ý trao cho em một cơ hội hỗ trợ em  - Người khiếm thính đang vượt qua rào cản để đổi mới cách mưu sinh.

Khi được thông báo, em đã vui mừng khôn xiết, tự sắp xếp công việc thật nhanh chóng để được chú Long dành cho thời gian chỉ dẫn. Tôi đón em sau chuyến xe buýt từ Đồng Nai lên thành phố Hồ Chí Minh với một túi xách nhỏ là hành trang học nghề kêu “lốc cốc”. Đến địa điểm, chú Long và tôi vô cùng ngạc nhiên và thật mãn nhãn khi em soạn ra những sản phẩm mới  em tập làm để đưa cho chú Long dùng thử và góp ý, em đã được chú Long đánh giá cao về trách nhiệm, về thái độ mà ngay chính cả ngưởi bình thường cũng hiếm gặp!

Sau một thời gian ngắn  hướng dẫn tận tình, em đã trở về áp dụng ngay công thức của thương hiệu CÀ PHÊ MUỐI CHÚ LONG và em đã thành công trong việc níu kéo khách hàng ủng hộ quán cà phê muối của ông chủ thinh lặng - “Mạnh câm” đã là điểm hẹn của quê em bốn mùa.

Là một cô giáo tâm huyết với nghề gieo chữ cho vùng đất còn khó khăn cho các em học sinh khuyết tật mất thính lực, tôi muốn kể về em - TRẦN QUANG MẠNH, có thể chưa đạt đến nhân vật vượt qua rào cản điển hình nhưng tôi tin rằng với sự tự tin, chính em là nhân chứng sống để hỗ trợ và khuyến khích các bạn cùng số phận lạc quan, chung tay, góp sức và kiên nhẫn để đi đến thành công. Xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe câu chuyện đời tôi và kính chào! 

 

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Ông chủ thinh lặng với quán cà phê muối vùng ven" theo sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip