[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN CỦA HẢO
Tôi sinh ra trong 1 gia đình nghèo. Ba má ngày ngày đi làm đồng không có thời gian trông nom chị em tôi. Đẻ tôi được vài tháng má lại mang bầu sinh đứa nữa nên cuộc sống càng chật vật. Từ lúc tôi biết nhận thức và có ký ức thì tôi được nghe kể "Dì mày qua thăm thấy mày 1 mình giữa đống cơm rơi vãi dưới đất… nhà không có ai - dì thương bế mày về Quại (Ngoại) chơi ai dè mày bám hơi Quại ở với Quại luôn". Ấy... Từ bé với tôi ông bà Quại là cả bầu trời, là sự ỷ lại, là tình thương không gì so sánh được. Ấy vậy mà tôi - vốn một đứa trẻ bình thường không có bất kì khiếm khuyết nào đùng một cái năm 9 tuổi thính lực của tôi giảm đi. Ông Quại tôi lo lắng mang tôi chạy từ Bắc vào Nam ròng rã suốt 5 năm bán bao nhiêu tạ thóc, cầm bao nhiêu ruộng và tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc của cậu 7 tôi bệnh của tôi ngày càng nặng không cách gì chữa được. Từ đông y đến tây y. Thậm chí cả.... tâm linh ông tôi nghe ở đâu thầy giỏi, thầy hay là bất chấp đưa tôi đi chữa kể cả cách mê tín cũng không từ. Cho tới năm tôi 14 tuổi tôi quyết tâm ngừng chữa trị. Lúc đó tôi đã đủ lớn để hiểu rằng tiền bạc không tự nhiên mà có. Tôi báo ông bà, báo cậu 7 ròng rã 5 năm quá đủ rồi!. Sao tôi có thể tiếp tục đốt tiền của họ trong vô vọng khi họ còn ăn không no, mặc không ấm? Lúc đó ông bất lực khi không khuyên được tôi ông giận và đã khóc. Lần đầu tiên tôi thấy ông khóc là lúc đó (Lần thứ 2 là ngày tôi chuẩn bị lấy chồng)... Khi kể lại những dòng này nước mắt tôi lại rơi. Tôi thương ông bà tôi vô cùng. Họ từng là lý do duy nhất để tôi sống. Để tôi vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống chỉ với suy nghĩ duy nhất "Mình có gì thì ông bà sẽ đau lòng lắm". Chỉ ai thương bạn mới đau lòng vì bạn thôi!.
Tôi Điếc (ban đầu chỉ là hơi lãng tai xíu... Dần dà là điếc sâu) Tôi tự kỷ ám thị bản thân chấp nhận số phận và không được phép buồn. Năm lớp 4 là năm đầu tiên tôi đi học với tình trạng không nghe gì cả. Lúc đó quê tôi (Phú Yên cũ) chưa có trường dành cho trẻ điếc. (Sau này lớn tôi mới biết ngoài Tuy Hoà (Là Thành phố của tỉnh Phú Yên cũ) có mà lúc đó tôi đã tốt nghiệp THPT rồi). Những ngày đầu tiên đi học mà không nghe được gì thật sự khó khăn với tôi, khó khăn tiếp thu bài giảng, khó khăn trong giao tiếp bạn bè. Khó khăn trước những chỉ trỏ, cười nhạo của bạn bè, hay lũ trẻ hàng xóm. Hay vô số lần ấm ức khi tụi nó chọc rồi cười sặc sụa. Mỗi ngày tôi nhìn lên bảng chép lại bài và về nhà dựa theo đó mà học thêm. Trời thương sốt 9 năm "Trong im lặng" tôi chưa đúp năm nào. Chưa bao giờ phải thi lại hay cần phúc khảo! Đôi tai chính là "Cửa sổ" lắng nghe âm thanh thế giới ngoài kia, nếu bạn không nghe được tự bạn bị cô lập bởi chính mình. Khó tránh khỏi những tiếng cười nhạo của 1 số người nào đó hoặc ánh mắt ái ngại của họ, họ có thể vô tư nói về bạn trước mặt bạn mà bạn không hiểu gì cả. Cách của tôi là... Vờ như không thấy gì. Là gồng mình kệ tất cả. Mà đôi khi gồng mình quá gương mặt lại trở nên thật xấu xí
Tôi ấn tượng năm lớp 9 thầy dạy Sinh của lớp tôi tên Ngụ, lần đầu tiên biết tôi thầy đã bảo cả lớp "Các em không được cười khi bạn Hảo lên trả bài" tôi được bạn cùng bàn nói lại. Chỉ vậy mà tôi mắt tôi đỏ hoe mọi ngụy trang khi cố gồng mình tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra bất cần của tôi lúc đó bỗng tạm vỡ.
Do tôi bị điếc + bà Quại tôi tính hơi bảo thủ nên từ bé tôi không được làm bất kỳ gì theo ý của mình. Tôi được bà kiểm soát hầu như mọi việc cho tới năm 20 tuổi cảm thấy ở nhà không làm được gì vẫn phải phụ thuộc vào gia đình tôi quyết tâm vào Hồ Chí Minh làm việc. Được sự ủng hộ của cậu mợ 7 (nhờ vậy mới được duyệt cho đi) vào đầu tháng 9/2005 (Thật trùng hợp khi tôi viết ra những dòng này là đã tròn 20 năm ngày tôi từ Phú Yên vào Sài Gòn) Tôi bất chấp sự ngăn cản của bà mà xách valy 1 mình vào SG với 200k ông Quại tôi dúi vào túi lúc đó. Lúc đi tôi đi cùng xe với cái Hân - bạn thân cùng bàn suốt 3 năm cấp 3, Tới bến xe nó đưa tôi về phòng trọ của nó và lấy xe chở tôi đến công ty nộp hồ sơ xin việc. Tôi được cô Ngọc, chú Phước Chủ tịch công ty cổ phần may in lụa Ngọc Phước nhận ngay lập tức, nhỏ bạn tôi chờ tôi nhận phòng KTX xong nó về. Hồi đó sợ tôi lạ nước lạ cái nó luôn tranh thủ có dịp là chạy qua thăm tôi. Trước khi vào Sài Gòn tôi được mợ 7 (Vẫn là cậu mợ 7 - tôi nợ cậu mợ quá nhiều) đào tạo nghề may cho tôi 03 tháng. Mợ khen tôi giỏi, học nhanh, mới 3 tháng đã cho tôi vô Sài Gòn làm việc. Tôi xin làm may ở công ty của cô Ngọc, chú Phước (Cô chú thật sự thương tôi, tới bây giờ gần 20 năm xa cách thi thoảng chú vẫn nhắn tin hỏi thăm tôi). Ban đầu tôi được sắp vào tổ may nhưng không quen, không làm chủ được tốc độ của máy may công nghiệp, mấy lần xém gây “tai nạn lao động” - tổ trưởng thấy không ổn bèn điều tôi qua tổ cắt chỉ. Tôi ổn định với vị trí cắt chỉ được 1 thời gian ngắn thì do ngày ngày đi đi về về ngang phòng Thiết kế của công ty nhìn vào thấy mấy anh vẽ vẽ, gõ gõ tôi mê quá bèn đánh liều viết thư cho chú Phước. Tự tay cầm thư vào cho chú đọc. Trời ôi! tôi cũng không thể tin là chú đeo kính vào đọc liền xong gỡ kính xoa đầu tôi và nói chú sẽ sắp xếp. Bạn có biết tôi run như thế nào không. Quá run! Và đây có lẽ chính là bước ngoặc là nền tảng thay đổi cuộc đời tôi!
Ngay ngày hôm sau chú đích thân vào xưởng may nói với mọi người là sẽ chuyển tôi lên phòng thiết kế để học việc. Và tôi lóc cóc đi theo chú liền. Trưởng phòng Thiết kế là anh Đức con trai của chú. Ngoài ra có 2 anh nữa cùng làm. Tôi được sếp trực tiếp cầm tay chỉ việc. Từ chỉ biết Word, Excel căn bản tôi đã tự vẽ mẫu, tự tách màu xuất phim chuyển qua xưởng in. Lúc mà bản phim do chính tay tôi tách được sử dụng vào thực tế tôi hạnh phúc vô cùng!. Ngoài anh Đức ra tôi còn được thầy Song Vân Và chú Nghiêm phụ đạo thêm (Thầy Song Vân là thầy bên ngoài chú mời về dạy 3 người bọn tôi, còn chú Nghiêm là nhân viên Part time đến làm vào thứ 7 hàng tuần - ngồi sát tôi nên chú vẫn tranh thủ chỉ việc cho tôi khi tôi "mắc hỏi" – mà lúc đó tôi lúc nào cũng “mắc hỏi”). Cả thầy và Chú đều rất quý tôi nên việc học của tôi khá thuận lợi. Với tôi thời gian ở công ty Ngọc Phước là quãng thời gian đẹp nhất trong quá trình đi làm của mình, tôi được cô Ngọc, chú Phước yêu thương, được đồng nghiệp trong công ty quý mến. 1 đứa thiếu tình cảm như tôi từng coi đó là ngôi nhà của mình. Tuổi trẻ bồng bột muốn bay cao... Bay xa tôi đã rời ngôi nhà đó sau gần 2 năm chứa chan tình cảm. Thời đó điện thoại, internet chưa phát triển tôi mất liên lạc với hầu hết mọi người, qua bài viết này tôi hy vọng bé Nguyệt, bé Vân, bé Mỹ, chị Xuân, bé Diễm. Chị Thảo, chị Thu, cô Huệ, Bình, Tuấn Anh, Nga v.v... những đồng nghiệp làm cùng quãng thời gian từ 2005-2007 có thể đọc được và mong mọi người đều khoẻ mạnh và mong duyên lành được 1 lần gặp lại. Mọi người còn nhớ Hảo không? Hảo vẫn nhớ và thương quý mọi người nhiều....
Năm 2007 tôi rời công ty ra ngoài tôi gặp bạn Minh Luận (bạn quen qua Yahoo trước đó) Bạn đưa tôi đến với nhóm Tình Nguyện Nhứng Uớc Mơ Xanh và những ngày ý nghĩa của tôi bắt đầu khi biết bản thân mình dù đầy khiếm khuyết vẫn có thể làm gì đó giúp cho cộng đồng. Ngày đầu tiên tôi đến với nhóm đúng vào ngày diễn ra chương trình "Ánh Sáng và Niềm Tin" năm 2007 được tổ chức tại nhà hát thành phố. Luận tuy cũng là người có khuyếm khuyết nhưng bạn cực tài giỏi và nhiệt tình. Nhờ bạn tôi mới lột kén khỏi vỏ bọc của mình mà hoà đồng hơn, tự tin hơn... Với tôi Luận luôn là 1 người bạn đặc biệt dù sau này cuộc sống đưa đẩy chúng tôi không còn cơ hội liên lạc với nhau nữa.
Nhờ tham gia nhóm Những Uớc Mơ Xanh. Nhờ những năng lượng tích cực tôi dần tự tin hơn. "Bạn chỉ tự tin khi thấy bản thân mình có giá trị" Và ở đây tôi đã tìm thấy giá trị bản thân, tôi không phải là đứa vô dụng, không phải là nốt ung nhọt của xã hội! Cũng trong năm 2007 tôi biết đến Drd, 1 lần tham gia hội thảo của Drd tôi tình cờ gặp chị Dương Phương Hạnh (Sau này là người sáng lập CED) chị Hạnh kêu tôi chủ nhật hàng tuần đến Drd sinh hoạt và học ngôn ngữ ký hiệu. Thời gian đến đó học tôi mới bắt đầu có bạn Điếc như mình. Những buổi học vào sáng Chủ Nhật hàng tuần của chúng tôi đầy ắp tiếng cười. Có lẽ trong cuộc đời của tôi chưa bao giờ được cười nhiều như lúc đó. May mắn thay đến bây giờ chúng tôi vẫn còn liên lạc với nhau sau chừng đó năm khi tóc xanh đã điểm sang muối. Qua chính trải nghiệm bản thân tôi hiểu sâu sắc là chúng ta cần phải mở lòng và hoà nhập. Càng đóng cửa tâm hồn càng bị cô lập với thế giới. Tuy tôi rất nhiều lần hối hận vì không thể ở cạnh ông bà tôi những ngày cuối đời nhưng tôi không hối hận khi bỏ quê vào phố ngày đó vì nó khiến tôi va chạm nhiều và tự tin hơn, có thể tự quyết định điều gì đó của bản thân mình không còn phụ thuộc, bám vào ông bà tôi nữa (Những năm "90-2010 cái danh "Cháu ông 4 Nghiêm" khá nổi ở địa phương tôi nha! - chỉ tôi đó.). Ông bà nuôi tôi gần 20 năm rồi đâu thể nuôi tôi cả đời. Nếu tôi vẫn nhút nhát, tự ti gì cũng không dám làm thì sao nuôi nổi bản thân mình đừng nói là 2 đứa con nữa. À! Tôi chưa giới thiệu. Hiện tại tôi có 2 nàng công chúa rất dễ thương, là tâm can bảo bối của tôi 1 bạn 8 tuổi và 1 bạn 1 tuổi ạ. Tôi yêu chúng vô cùng! Giờ điều tôi mong mỏi nhất là chúng khoẻ mạnh, bình an lớn khôn!
Hiện tại tôi vẫn nỗ lực mỗi ngày. Về công việc để chạy theo cuộc sống tôi không còn làm thiết kế nữa nhưng nền tảng có sẵn những năm tháng đó cũng hỗ trợ công việc của tôi nhiều. Năm 2011 tôi bắt đầu làm quen với nghề S.E.O (Nghề hot lúc đó) Nhân duyên bắt đầu khi anh bạn cùng nhà (bạn quen từ lớp học Ngôn ngữ ký hiệu năm xưa í) rủ tôi học S.E.O online chung, lúc đó chúng tôi vốn có công việc khác rồi (Ảnh là hướng dẫn viên du lịch Deaf, còn tôi lúc đó vẫn làm Thiết Kế Đồ Họa) nhưng chúng tôi vẫn học online, học thêm kiến thức không bao giờ là đủ mà. Dạy chúng tôi là thầy Tuấn Hà – (người sáng lập Vinalink). Lớp chúng tôi là lớp SEO cho người khuyết tật đầu tiên thầy mở và dạy online – Thầy trực tiếp đứng lớp giảng dạy, sau khi kết thúc khóa học thầy cho chúng tôi thực hành và ai muốn đầu quân về công ty thầy thầy đều tạo cơ hội, trong số chúng tôi anh rủ tôi học ý là ra Hà Nội làm công ty thầy! Ai không đi Hà Nội làm được thì vẫn có nhóm làm online. Và nhóm online của chúng tôi làm cùng nhau 1 thời gian cũng khá dài với website trong và ngoài nước. Sau đó ngừng làm online thì tôi mới bắt đầu xin việc Off. Rồi tôi cũng đi làm công ty với cái nghề này hơn 10 năm. Tôi còn làm được thì ai cũng sẽ làm được thôi nên hãy tự tin lên bạn nhé. Đừng nản, đừng tự ti, đừng than trách số phận. Nếu đây là số phận thì chúng ta cần làm chủ nó chứ không phải than trách.
Cuối năm 2019 – đầu 2020 đại dịch Covi đến, tôi là 1 trong số những người thất nghiệp theo đại dịch! Năm 2022 tôi có duyên đến với ngành Sale của công ty Xuất nhập khẩu hàng nội địa Nhật Libraper (tã/sữa/tạp hoá) Công việc này đòi hỏi quan hệ rộng, đòi hỏi phải kiếm khách hàng gia tăng Doanh số. Nhưng nó không phải là điểm mạnh của tôi - 1 bà nội trợ ở nhà và làm việc online gần 10 năm! Tôi đã thất bại trong việc cố gắng tìm kiếm khách hàng mới. Lẽ ra tôi phải bỏ hàng vào các tạp hoá, shop, siêu thị.v.v...(do tự mình kiếm) thì tôi lại lẹt đẹt quanh quẩn vài khách hàng do công ty cung cấp. Sau gần 2 năm nỗ lực không kết quả tôi được công ty hỗ trợ lùi lại làm Cộng tác viên.
Cuộc đời mỗi người ai cũng đã/từng gặp qua những biến cố có thể là hạnh phúc, có thể là nỗi buồn, niềm đau. Tôi cũng vậy, Đời tôi từ bé cũng trải qua nhiều nỗi đau, tôi thừa nhận ngày còn đi học không ít nhất 02 lần tôi tìm cách chấm dứt cuộc đời mình!, Nhưng rồi tôi vượt qua và dần dà tôi tự ám thị bản thân cái tôi làm chính là tự bảo mình phải quên đi những niềm đau đó mà nhìn vào ngày mai, Cho tới gần đây tôi cũng trải qua chuyện mà chính bản thân tôi không dám tin có ngày nó sẽ rơi xuống đầu mình. May mắn bên cạnh tôi còn có bạn bè, họ giang tay nâng đỡ tôi, vực tôi dậy, bảo với tôi là luôn có họ bên cạnh, tôi không chỉ 1 mình, không hề cô đơn! Bởi tôi còn có người nhà và chính họ là người nhà của tôi!... Mãi sau này nó hỏi tôi “Sao chị quan trọng em vậy”. Chỉ khi bạn rơi xuống vực người giang tay ra cứu bạn người đó với bạn luôn là quan trọng! Chỉ khi bạn chới với, người chạm vào trái tim của bạn, nâng đỡ bạn chính là người bạn coi trọng nhất! – Nói trên đời này tôi ngưỡng mộ nghị lực của ai nhất? có lẽ chính là nó! tôi thấy bản thân mình quá bé nhỏ trước những gì nó trải qua và vượt qua, Những tấm gương nghị lực mà tôi từng đọc trên báo cũng chả là gì so với nó – chả qua nó không nhận phỏng vấn, viết bài về bản thân thôi chứ câu chuyện của nó mà viết thành sách tôi tin bán cực chạy, và sẽ là nguồn cảm hứng, nguồn động viên, tấm gương cho rất nhiều người! Tôi thật may mắn khi được quen biết nó và được nó coi là người nhà! Tôi may mắn biết bao!
Hiện tại tôi vẫn tranh thủ đi giúp việc nhà bất cứ lúc nào ng ta cần. À tôi giúp việc nhà theo giờ chứ không có làm toàn thời gian đâu vì tôi còn 2 con nhỏ, còn công việc. Ngày làm 1-2 tiếng chi đó. Có khi 3 tiếng. Tôi làm việc này từ 2007 cơ á. Chẳng nhớ bắt đầu từ khi nào và từ đâu duyên đến. Nhưng lâu lâu vẫn làm. Chẳng có công việc nào là tệ hại khi đồng tiền kiếm được chân chính cả. Nếu 1 ngày nào đó bạn cùng đường quá tạm không biết làm gì để đổi lấy bữa ăn. Thử như tôi tự "rao bản thân" đi giúp việc nhà cho người ta xem! Nó có thể giúp bạn no bụng trong lúc chờ bạn có công việc tốt hơn.! Tôi sắp bắt đầu với ngành Nghiệp vụ thư viện (online) Vẫn là tờ giấy trắng tinh khi vào lĩnh vực này nhưng nay tôi đã 40 tuổi. Tôi hy vọng đủ duyên với ngành này. Tôi cần học hỏi rất nhiều trong quá trình làm việc. Ai cũng vậy dù làm gì cũng cần học hỏi và nâng cao kiến thức. Cuộc sống là một sự đào thải! Quan trọng bạn đừng tự ti, đừng mặc cảm, đửng luôn nghĩ "Tôi là đứa vô dụng, không làm được gì". Bạn biết định luật hấp dẫn không? Bạn cứ nghĩ vậy thì nó sẽ vậy thật luôn đó. Nên đừng nghĩ vậy nha.
Bây giờ tôi đang tự tích cực mỗi ngày, sau hơn 30 năm điếc, 26 năm từ bỏ điều trị, bây giờ tôi khao khát được nghe hơn bao giờ hết, từ chấp nhận số phận, từ “Ai rồi cũng sẽ chết, cứ sống tạm rồi từ từ về với đất thôi’ thì bây giờ tôi khao khát được nghe, vì sao? Tôi mong được nghe giọng nói của ông Quại tôi, Mong được nghe giọng nói của 2 con gái tôi, Giọng nói của chúng sẽ như thế nào nhỉ? Hẳn là trong trẻo đáng yêu lắm! Tôi từng bị bắt nạt, bị cười nhạo, bị hiểu lầm rước rào cản tiếp thu ngôn ngữ tôi cũng chẳng có khao khát phải nghe được trước những điều đó nhưng bây giờ… ước gì nghe được giọng của các con? Cứ hy vọng, biết đâu phép màu nào sẽ đến với tôi? Còn bạn thì sao? Bạn có tin vào kỳ tích không?
*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Câu chuyện của Hảo" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN VỀ CẬU BÉ KHUYẾT TẬT BẨM SINH – VÀ HÀNH TRÌNH CHẠM ĐẾN ÂM THANH CUỘC SỐNG](https://www.ced.org.vn/media/j7k5k6wl7e/20260414.uwqomywkqm.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] LÀM CHỦ CUỘC ĐỜI MÌNH](https://www.ced.org.vn/media/hajtxpc0au/20260403.bg1piqvjlj.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HUYẾT TÂM VÀ QUYẾT TÂM – NGƯỜI GIÁO VIÊN ĐIẾC DUY NHẤT GIÚP HỌC SINH HÒA NHẬP XÃ HỘI](https://www.ced.org.vn/media/538nehrjxd/20260326.avw6wtm7zk.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MẸ VÀ HƯỚNG DƯƠNG](https://www.ced.org.vn/media/w9yc6raubb/20260320.vxtqhmvncv.png)
