[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CÙNG CON
Nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc tế Người Khuyết tật ngày 3/12. Nhằm tôn vinh những tấm gương, nỗ lực của những con người không được hoàn hảo, nhưng họ sống để trở thành những con người có ích cho xã hội, và cho chính mình. Sau đây là những dòng tâm sự của tôi.
Tôi là phụ huynh của bé Linh San, San năm nay bé bước sang tuổi thứ 5. Là mẹ của San, nhờ trang giấy này, cây bút này gửi gắm đôi lời tâm sự của tôi và con gái. Cũng như bao người, bậc làm cha, làm mẹ sinh con ra chỉ mong con khỏe mạnh, đầy đủ. Thế nhưng với tôi thì không được may mắn như vậy, tôi sinh được 3 người con gái, bé sau là cô con gái út của tôi. Trong suốt quá trình thai kỳ, bé San là đứa con mà tôi luôn để ý và đi khám nhiều nhất. Đến khi San được 36 tuần tôi cũng đi khám theo định kỳ, nhưng lần đi khám này lại không ổn cho lắm, bác sĩ bảo bé bị “ giãn thất não hai bên”, nhẽ ra bằng tuổi thai này thì các bé đã dấy lên rồi, San thì lại không, tôi thấy lo và có hỏi bác sĩ rằng “Cháu có sao không?”, bác sĩ nói là “Phải sinh ra rồi mới biết được.”. Sau khi khám về tôi đã rất buồn và rất lo. Trong thời gian đó, ngày sinh của bé San đã đến, khi tôi sinh San thì bé cũng khỏe và đáng yêu chỉ được nhìn San trong giây lát, bác sĩ đã cách ly hai mẹ con luôn, San ở phòng đặc biệt, sinh xong tôi đã phải cách ly bé hai ngày. Đến ngày thứ 3 tôi đã được gặp San. Nhìn San phải cắm ống xông để uống sữa, nhìn thấy con vậy vừa thương vừa tủi, may mắn bên cạnh tôi là người nhà đã luôn ở bên chăm sóc hai mẹ con. San phải nằm ở phòng đặc biệt vì San bị giãn thất não hai bên để bác sĩ theo dõi sức khỏe của San. Thời gian ở viện tôi không lúc nào yên lo lắng, sợ hãi, nhìn con mà thương, sau ngày thứ 3 San, cũng được bỏ ống xông và bú bình bình thường. Đến ngày thứ 5 San đã được bác sĩ cho đi khám lại nhưng kết quả cũng không mấy khả quan, sau khi về phòng, bác sĩ thông báo San sẽ phải chuyển lên tuyến trên tức là phải lên Hà Nội tuyến Trung Ương, “tuyến dưới không đủ khả năng điều trị” trời ơi sét đánh ngang tai, lúc đó tôi đã không thể giữ được bình tĩnh nữa, tôi đã khóc giống như bao ngày bị kìm hãm vậy, người thân bên cạnh an ủi, động viên tôi rất nhiều, thế nhưng cũng không áp đi sự lo lắng sợ hãi trong tôi. Đến ngày hôm sau, tôi đã đề nghị bác sĩ chuyển tuyến cho San lên Hà Nội luôn, tôi không chậm trễ chút nào, sau khi làm xong thủ tục chuyển tuyến tôi cho bé San lên Hà Nội luôn, vì biết là phải nhập viện nên tôi chuẩn bị đồ đạc, bên cạnh là người thân luôn luôn đồng hành cùng mẹ con. Như người ta sinh xong là phải kiêng cử, với tôi thì không còn thời gian kiêng, trong đầu chỉ toàn là con, mong con không sao. Lên đến Hà Nội tôi cho San vào bệnh viện “Nhi Trung Ương” khám, San được đưa vào khoa sơ sinh và tôi đã được gặp bác sĩ trưởng khoa nhi, bác sĩ cũng rất nhẹ nhàng, ân cần và chu đáo. Tôi đưa giấy tờ bệnh án của San cho bác sĩ coi, lúc sau bác sĩ nói với tôi “Con em có sao đâu mà phải nằm viện”, ôi tôi không tin vào tai mình luôn, tôi sợ mình nghe nhầm mà hỏi lại bác sĩ, được cái bác sĩ rất nhiệt tình nên tôi cũng hỏi bác sĩ và được bác sĩ tư vấn rất cặn kẽ, thế là San đã được bác sĩ cho đi khám tổng quát luôn, vì San khám nhiều và kết quả có cũng lâu, nên hai mẹ con đã ở trên Hà Nội 2 ngày, sau đó 2 ngày chờ đợi kết quả khám của San đã có, đúng là không có gì sợ hãi bằng sự chờ đợi, may mắn kết quả đều bình thường, thất não hai bên của San giãn nhưng nhẹ và đó là sinh lý, thời gian sau sẽ tự đầy lên. Tôi vui mừng quá vậy là San đã ổn, 5 ngày ở bệnh viện tỉnh, 2 ngày ở bệnh viện Trung Ương San và tôi đã được về nhà. Nhưng ngày tiếp theo San cũng thay đổi nhiều và điều khiến tôi vui mừng là thất não của San đã đầy hết lên rồi không còn lõm nữa, San cứ thể lớn lên khỏe mạnh hoạt bát cho đến khi San được 18 tháng, tôi chưa thấy San nói tự dưng tôi có cảm giác hơi lo, nhưng lại nghĩ đứa nhanh đứa chậm nên tôi cũng nguôi đi. Tuy nhiên San vẫn luôn nhanh nhẹn và hoạt bát. Đến tháng thứ 20 thì tôi đã gọi mà không thấy San phản ứng tôi cũng cứ nghĩ là do San mải chơi không để ý đến mẹ gọi, đến khi mọi người thân trong gia đình gọi San làm mọi tiếng động để gây chú ý vậy mà San vẫn không chút phản ứng, lo lắng sợ hãi lại đến với tôi lần nữa nhưng tôi không chấp nhận điều đó, mọi người nói là cho San đi khám, tôi đã không cho đi và cứ như thế cho đến tháng thứ 24 của San điều tôi không mong muốn nhưng vẫn phải làm là cho San đi khám. Tôi cho San lên Hà Nội vào bệnh viện “Nhi Trung Ương” khám, mất 1 ngày khám xét, thời gian chờ đợi, thật đối với tôi là một cơn ác mộng, và rồi kết quả của San đã có, kết quả không ai mong muốn lại đến với tôi, và San. Bác sĩ chuẩn đoán San bị nghe nặng kém sâu cả 2 tai, lòng tôi đau thắt lại, nước mắt sẵn sàng rơi xuống nhưng tôi vẫn phải giữ bình tĩnh nghe bác sĩ tư vấn. Bác sĩ đã đưa ra 2 phương án cho tôi, đeo máy trợ thính và cấy ốc tai như bác sĩ nói cấy ốc tai mất quá nhiều tiền gia đình tôi không thể làm được, đeo máy trợ thính cũng không hề nhỏ với gia đình. Sau khi suy nghĩ tôi cho San về nhà rồi tính. Tôi không chấp nhận được sự thật này tôi đã khóc rất nhiều, lòng tôi nặng trĩu không biết lấy đâu ra tiền mà lo cho San. Mọi người thân động viên, an ủi nhưng tôi càng khóc nhiều hơn trong 1 tuần đó tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Tôi thấy San rất nhanh nhẹn hoạt bát sao có thể bị điếc được, tôi không tin nên tôi đã bảo với chồng là cho San đi khám lại, mà lần này khám ở bệnh viện khác. Ngay ngày hôm sau vợ chồng tôi quyết định cho San lên Hà Nội khám tôi cho San vào bệnh viện “Tai Mũi Họng Trung Ương” khám. Và cũng mất 1 ngày khám, tôi như ngồi trên đống lửa, cuối ngày kết quả của San cũng có, và rồi cái gì đến sẽ đến đã không có thay đổi nào của bệnh viện “Tai Mũi Họng Trung Ương” giống với kết quả của bệnh viện “Nhi Trung Ương”. Lòng tôi đã sụp đổ hoàn toàn. Bác sĩ cũng tư vấn là “cấy ốc tai” cho San. Lúc này tôi đã nghĩ là quyết tâm cấy ốc tai cho San, cấy ốc tai không phải là làm được ngay, phải có thời gian và gia đình cũng phải kiếm tiền nữa. Trước khi cấy ốc tai San sẽ phải khám xét về sức khỏe và San phải chụp đầu xem có vấn đề gì không mới có thể phẫu thuật được. Thế là tôi đã yêu cầu bác sĩ chụp đầu cho San trước để có thể cấy ốc tai hay không, nhưng điều làm tôi chán là bác sĩ nói “máy hỏng không chụp được” là người mẹ muốn nhanh chóng để chữa cho con, lúc sau bác sĩ có nói là giới thiệu sang bệnh viện khác nhưng phải đặt lịch cả tuần mới được chụp, nhiều lúc tôi nghĩ “rằng mình sinh ra là để chờ đợi hay sao ý” . Tôi buồn quá 2 vợ chồng tôi lại đưa San về, nhưng tôi chợt nghĩ. Đã lên đây rồi tôi quyết định bảo chồng ở lại thêm ngày nữa để cho San quay lại bệnh viện “Nhi Trung Ương” khám, mục đích quay lại đó là chụp đầu cho San, vậy là chúng ở lại sang đến ngày hôm sau tôi cho San vào bệnh viện sớm, lần này khám cho San là bác sĩ khác San được đưa vào khoa nghe chậm và chậm nói, lúc đầu tôi cũng không hiểu lắm bác sĩ này chuyên khám cho bé nghe kém và chậm nói sau khi San vào khám bác sĩ kiểm tra cho San 1 hồi bác sĩ nói “San không bị sao cả” trời ơi tôi giật hết cả mình không tin vào tai mình luôn, lúc đó tôi đã hỏi bác sĩ rất nhiều và còn đưa kết quả khám lần trước cho bác sĩ xem, bác sĩ nói “máy móc chưa chắc đã đúng”. Tôi mừng quá để chắc chắn hơn tôi đã hỏi thêm bác sĩ 1 số vấn đề nữa thì bác sĩ lại nói là “San nhanh nhẹn, hoạt bát như thế này làm sao mà điếc được” nghe câu đó tôi nhẹ người hẳn liền sau đó bác lại chỉ định cho San đi khám thêm 1 số thứ nữa cuối cùng bác sĩ kết luận San chỉ chậm nói thôi, bác sĩ bảo với tôi là tìm lớp can thiệp cho San học là San sẽ nói được và rồi sau 2 ngày khám vợ chồng tôi đưa San về, đúng là mệt thật nhưng tôi cũng chẳng còn thời gian mà nghỉ ngơi, tôi tìm lớp học can thiệp cho San, ngay lập tức may mắn là tôi có quen 1 cô giáo ở gần nhà con của cô phải đi học can thiệp, tôi hỏi cô, và cô đã nói cho tôi Trung tâm đó. Khi đó San được trên 2 tuổi. Tìm được Trung tâm cho San tôi cũng không chậm trễ, tôi đưa San đến Trung tâm, Trung tâm mà San chuẩn bị học có tên là “Thiên thần nhỏ” Trung tâm cách nhà 8 km. Tôi đưa San đến và gặp cô quản lý của Trung tâm, cô rất nhiệt tình đón tiếp 2 mẹ con, cô tư vấn rất cặn kẽ và nói rằng San sẽ học theo ca, ca của San sẽ là ca muộn vì Trung tâm đã kín lịch các bạn học, cho nên chỉ còn ca muộn. Sau khi biết về Trung tâm và lịch học của San, hai mẹ con ra về. Vậy là hành trình San đi học can thiệp bắt đầu. Vì thời gian học can thiệp của San là ca muộn, nên tôi vẫn cho San đi học ở trường mầm non bình thường, đến giờ chiều tôi đi đón San về và lại chuẩn bị đi học can thiệp. Buổi đầu, San sợ và bỡ ngỡ nhưng là nghiệp vụ nghề nghiệp cô giáo đón trẻ rất nhiệt tình và ân cần nên San cũng nhanh quen và hòa đồng, vì là dạy theo ca với phương thức 1 kèm 1, San rất nhanh quen với cô giáo của mình. Những ngày sau đó, San đi học đều đặn và rất hợp tác với cô. San học được 6 tháng thì cô quản lý nói là muốn gặp gia đình để trao đổi về việc học của San, lúc đó tôi hồi hộp lắm. Cô nói San cũng có tiến bộ nhưng chưa hiểu và cũng không nổi bật, về kỹ năng sống thì San tạm ổn nhưng để nói được thì chưa. Tôi có hơi buồn một chút nhưng tôi không nản, tôi và San vẫn tiếp tục cuộc hành trình dù trời mưa gió sấm chớp, trời có lạnh đến đâu thì hai mẹ con vẫn đi, thời gian của San rất đáng quý nên hai mẹ con không nghỉ buổi học nào, được cái là San cũng rất nghe lời không có chút phản kháng nào. Hai mẹ con đi như vậy suốt hai năm liền, khoảng hơn một năm San học can thiệp nhưng cũng không tiến bộ, cô quản lý Trung tâm đã nói với tôi là cho San đeo máy trợ thính, lúc đó tôi mới nghĩ ra là đeo máy trợ thính cho San. Do hoàn cảnh gia đình cũng không có điều kiện để mua máy trợ thính cho San là điều không dễ dàng. Tôi nói chuyện với chồng, anh cũng nhất trí luôn, vậy là vợ chồng tôi đã cố gắng vay mượn rồi làm cho con, sớm ngày nào tốt cho con ngày đó. Vay được tiền tôi đưa San lên Hà Nội luôn, không chậm trễ. May mắn tôi quen anh cùng làng, anh làm bác sĩ tai mũi họng, anh quen nhiều bác sĩ, anh giới thiệu cho tôi phòng khám “Khánh Trần” chuyên về máy trợ thính. Tôi cho San vào đó, các bác sĩ đã khám lại cho San và tư vấn về các loại máy trợ thính. Sau khi khám xong, vì San bị nặng sâu nên bác sĩ nói là San phải đeo máy với giá trị là 50 triệu đồng, một số tiền không hề nhỏ. Nhưng để phù hợp với San thì chỉ có loại máy đó, vợ chồng tôi quyết định mua máy cho San. Khi làm hết các thủ tục nhận máy bác sĩ đeo cho San, nhưng là lần đầu San đã sợ và không chịu đeo, lại một vấn đề nữa xảy ra. Tôi lo quá, San không chịu đeo thì phải làm sao, sau khi về nhà tôi đã lấy máy đeo cho San xem thế nào. Ôi trời ơi, San đã không hề dứt ra luôn, vậy là tôi cứ để San đeo như thế cả ngày luôn mà San không còn động đến máy, San cứ đeo như thể là quen lắm rồi ý. Tôi yên tâm lắm, các ngày tiếp theo San vẫn cứ đeo máy, có khi bị rơi ra San còn nhắc mẹ đeo lại. Nghỉ vài ngày tôi lại tiếp tục cho San đi học can thiệp, cứ như thế mẹ con đồng hành cùng nhau hai năm học ở Trung tâm “Thiên Thần Nhỏ”. San đeo máy trợ thính rồi nhưng vẫn không có sự thay đổi nào, tôi lại rơi vào tuyệt vọng, hai năm trời mà con không tiến bộ chút nào. Và rồi, hai vợ chồng lại bàn bạc và ra quyết định là cho San nghỉ học can thiệp. Quyết định này làm tôi thấy áy náy thương con mà không làm gì được cho con, vì San học không có hiệu quả và cũng là vì kinh tế gia đình quá khó khăn. Nhưng cũng không phải vì kinh thế khó khăn mà tôi trùng bước. Sau khi cho San nghỉ học Trung tâm tôi cũng không ngừng lại và tiếp tục tìm nói học khác cho San, bỗng dưng tôi lại nảy là một ý nghĩ khá táo bạo, đó là cho San vào Miền Nam học. Tôi nghĩ đó là một ý tưởng táo bạo vì nếu cho San vào Miền Nam học thì tôi phải xa các con, phải bỏ công việc để theo San vào Miền Nam, từ khi sinh các con tôi chưa hề xa các con bao giờ lòng tôi rất rối ren không biết phải làm sao, để cho San có tương lai tôi đành phải đánh đổi và chấp nhận. Tôi đã nhờ em dâu trong Nam tìm giúp tôi các trường hoặc Trung tâm. Thế rồi tôi đã có địa chỉ của mấy nơi. Nói thì đủ tuổi mới được vào học, nơi thì tôi không tin tưởng lắm, cho đến khi em dâu tôi lại giới thiệu tôi thêm một Trung tâm nữa, Trung tâm có tên là “Trung tâm Nghiên cứu giáo dục Người Khiếm Thính” tôi bắt đầu tìm hiểu về Trung tâm và liên lạc với Trung tâm, tôi được cô giáo của Trung tâm tư vấn, cô rất ân cần và nhẹ nhàng. Khi đã được biết về Trung tâm, tôi có cảm giác rất yên tâm, mới nghe cái tên của Trung tâm thôi tôi cảm thấy tin tưởng rồi. Vậy là tôi quyết định cho San vào Miền Nam học. Đã đến ngày, hai mẹ con lên đường, nửa vui nửa buồn khó tả. Đi tàu nên phải mất 2 ngày mới vào đến nơi, khi vào đến nơi không có thời gian nghỉ ngơi, tôi đã đưa San đến Trung tâm luôn. Đến Trung tâm, tôi đã được gặp các cô của Trung tâm, các cô rất nhiệt tình đón tiếp hai mẹ con, sau đó tôi đã được gặp cô Phương là Phó giám đốc của Trung tâm, cô rất chu đáo, ân cần và rất tỉ mỉ giới thiệu về Trung tâm và việc học của San, tôi lắng nghe cô nói, mỗi lời nói của cô tôi cảm thấy mình tìm đúng nơi rồi, tôi rất mừng. Và như thế hành trình của San bắt đầu. Với môi trường hoàn toàn mới tôi cũng lo không biết San có hòa đồng không, có chịu hợp tác với các cô hay không. Buổi đầu tiên San đến, không ngoài dự đoán của tôi, San rất sợ lúc nào cũng bám mẹ không buông, trong lúc làm quen cô và các bạn nhưng San vẫn chỉ ngồi với mẹ không chịu chơi. Sau một hồi, San đã bắt đầu chơi cùng cô và các bạn nhưng ánh mắt San vẫn hướng về mẹ, sợ mẹ không ở đó với mình. Khi được cô vỗ về yêu thương San đã không còn sợ nữa, cô giáo của San rất ân cần, nhẹ nhàng. Sau đấy, tôi ra khỏi lớp để San ở đó với cô và các bạn, khi không thấy mẹ San đã khóc, đứng ở bên ngoài nghe thấy tiếng con khóc mà tôi thương. Nhưng chỉ một lúc sau, San không khóc nữa và từ đó trở đi San rất ngoan và rất hợp tác với cô. Với một môi trường mới, cô mới, bạn mới mà San chỉ mất nửa ngày là quen cô, quen bạn. San là nhỏ tuổi nhất nên cũng được cô và các anh chị luôn yêu thương San, quý San, vậy là buổi học đầu tiên của San rất tốt, những ngày tiếp theo thì không là trở ngại gì nữa. Thế là hành trình San học can thiệp mới lại bắt đầu. Các buổi học tiếp theo, San đi học rất vui không sợ gì nữa, các cô giáo ở Trung tâm rất nhiệt trình dạy bảo và cũng tiến bộ. Thời gian San học ở Trung tâm đến nay là được 5 tháng rồi. Thời gian tuy chưa nhiều, nhưng cũng đủ để tôi nhận thấy rằng mình không nhầm khi gửi gắm San vào đó. Mỗi lần cô giáo của San nói San biết cái này cái kia tôi vui mừng lắm, thật bất ngờ San đã rất nhanh làm quen được với một môi trường hoàn toàn mới. Vậy là tôi hoàn toàn yên tâm. Tuy Trung tâm cách nhà hơi xa, đi lại cũng có chút vất vả nhưng vất vả đó không là gì đối với tôi, bởi với tôi tương lai của San mới là quan trọng nhất. Bên cạnh hai mẹ con, còn có các cô giáo của Trung tâm, luôn quan tâm giúp đỡ, San nhỏ tuổi nhất nên cũng được các cô yêu quý và chăm sóc cho San tận tình, chu đáo. Tôi rất cảm kích các cô. Hành trình của San sẽ còn rất dài, tôi cũng sẽ luôn đồng hành cùng con trên những chặng đường tiếp theo. Qua đây thì tôi cũng xin chân thành cảm ơn các cô giáo của Trung tâm. Đây là những lời tâm sự của tôi, nhờ cuộc thi này mà tôi đã được trải lòng mình. Với chủ đề “Câu Chuyện Đời Tôi”, tôi không phải là nhân vật chính nhưng đây chính là hành trình của bé San, San còn nhỏ nên cũng chưa có gì nổi bật, vì là người mẹ luôn bên con, thấu hiểu con hơn nên tôi đã viết lên cuộc hành trình của San từ lúc sinh ra cho đến bây giờ. Với tôi, điều quan trọng nhất là mong cho San học thật tốt để sau này San sẽ có một tương lai tươi sáng và trở thành người có ích cho xã hội và cho chính mình. Bố mẹ không thể bên con mãi được.
Tôi xin được kết thúc câu chuyện của San tại đây. Tôi xin kính chúc toàn thể các cô giáo và các bạn đang theo học ở Trung tâm lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc cho Trung tâm ngày càng thành công, cứu giúp cho những cuộc đời kém may mắn. Chúc cho cuộc thi “Câu Chuyện Đời Tôi” thành công tốt đẹp.
Tôi xin chân thành cảm ơn!
*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Hành trình cùng con" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] SỰ IM LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ GIỚI HẠN](https://www.ced.org.vn/media/ng1ecqhjju/20260505.wv7wnh29iu.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] ƯỚC MƠ KHÔNG LỜI](https://www.ced.org.vn/media/zgj0i6x54g/20260427.gw3r6a9mqy.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA TẤM LÒNG VÀ SỰ ĐỒNG HÀNH](https://www.ced.org.vn/media/nkt8wh9e1x/20260420.y6ef0ifren.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN CỦA HẢO](https://www.ced.org.vn/media/lyk5gg2tvk/20260414.wwmgwtmqqq.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN VỀ CẬU BÉ KHUYẾT TẬT BẨM SINH – VÀ HÀNH TRÌNH CHẠM ĐẾN ÂM THANH CUỘC SỐNG](https://www.ced.org.vn/media/j7k5k6wl7e/20260414.uwqomywkqm.png)