[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN VỀ CẬU BÉ KHUYẾT TẬT BẨM SINH – VÀ HÀNH TRÌNH CHẠM ĐẾN ÂM THANH CUỘC SỐNG
Tác giả: Quách Thị Phương Vĩ
Tôi viết những dòng này khi nhìn con đang ngồi đọc bài ở góc bàn.
Mỗi lần nghe tiếng con cười, tôi lại nhớ về những ngày đầu tiên CED đón chúng tôi – 2 mẹ con lạc lõng giữa hành trình tìm lại âm thanh.
Có những phép màu được tạo nên không phải từ may mắn, mà từ những tấm lòng – những con người thầm lặng ở Trung tâm Khiếm thính CED, nơi yêu thương được gieo mầm bằng cả trái tim.
Khởi đầu mong manh
Con tôi đến với cuộc đời này thật đặc biệt. Con sinh non, chỉ nặng vỏn vẹn 1,5kg, phải nằm lồng ấp suốt 15 ngày tại Bệnh viện Hùng Vương. Những ngày đó, tôi đứng ngoài cửa kính, nhìn thân hình nhỏ xíu của con quấn trong lớp băng trắng, lòng thắt lại từng cơn.
Bác sĩ lo ngại con bị Rubella bẩm sinh, sức khỏe rất yếu, nói nhỏ với tôi rằng “phải chuẩn bị tinh thần”. Câu nói ấy như nhát dao cứa vào tim người mẹ trẻ.
Thế nhưng, phép màu đã đến – từng ngày, con bắt đầu tự thở, đôi mắt khẽ mở ra, bàn tay bé xíu nắm lấy ngón tay tôi. Giây phút ấy, tôi biết con đã chọn ở lại với chúng tôi, chọn bước vào thế giới này dù khởi đầu đầy thử thách.
Ngày được bế con ra khỏi lồng kính, tôi ôm con thật chặt, nước mắt cứ rơi mà không nói nên lời. Trên chiếc xe máy cũ trở về căn phòng trọ nhỏ ở ấp 1, xã Bình Chánh, giữa tiếng xe cộ ồn ào, chúng tôi chỉ biết cảm ơn trời đất vì con đã vượt qua.
Nhìn con nằm ngoan trong vòng tay, tôi tự hứa với lòng: Dù cuộc đời này có khó đến đâu, chỉ cần con khỏe mạnh, mẹ sẽ đi cùng con đến cùng.
Phát hiện ra con không nghe được âm thanh của cuộc sống
Khi gần 3 tuổi, Phú được đưa đi khám mắt vì thường nhìn nghiêng mỗi khi xem tivi. Bác sĩ kết luận con bị cận trong – loạn ngoài 3,5 độ, rồi lại đề nghị kiểm tra thính lực.
Kết quả hôm đó khiến tôi chết lặng: Phú bị khiếm thính nặng, cần đeo máy trợ thính. Giá của chiếc máy là 25 triệu đồng – một con số quá lớn với gia đình lao động nghèo.
Tôi ôm con trên tay, nước mắt cứ rơi, không chỉ vì nỗi lo vật chất mà vì sợ rằng cả thế giới này con sẽ chẳng bao giờ nghe thấy.
Gặp được Trung tâm Khiếm thính CED – nơi khởi đầu của phép màu
Những ngày ấy, cả gia đình tôi sống trong cảm giác bế tắc. Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều hôm đó, khi cơn mưa rả rích ngoài hiên, chồng tôi cầm điện thoại và khẽ nói: “Có một nơi tên là CED… họ giúp trẻ khiếm thính được tặng máy trợ thính và dạy nói miễn phí.”
Tôi còn nhớ khoảnh khắc ấy, tim như có ánh sáng vừa le lói. Sau bao ngày chỉ thấy một cánh cửa đóng, nay dường như có ai đó mở hé ra cho mình hy vọng.
Chúng tôi gọi điện và được cô Dương Phương Hạnh, cô Phương, cô Hà ở Trung tâm Khiếm thính CED đón tiếp, hướng dẫn tận tình từng bước. Không một lời từ chối, không một ánh nhìn thương hại – chỉ là những nụ cười ấm áp, những lời động viên chân thành: “Con sẽ nghe được, chỉ cần mình cùng cố gắng.”
Ngày Phú được đeo chiếc máy trợ thính đầu tiên, tôi vẫn nhớ rõ đến từng khoảnh khắc. Khi tôi cúi xuống, khẽ gọi tên con, đôi mắt Phú bỗng mở to, hướng về phía tôi. Giây phút ấy, con nghe được giọng mẹ lần đầu tiên – âm thanh mà bao tháng ngày tôi đã sợ con không bao giờ cảm nhận được.
Tôi đã khóc, không phải vì buồn, mà vì biết rằng cuộc đời con từ đây sẽ khác.
Từ hôm đó, Phú chính thức học tại Trung tâm Khiếm thính CED. Nhờ sự kiên nhẫn và tận tâm của các cô, con từng bước biết phát âm, nhận diện chữ, đọc, viết và dần hiểu được thế giới quanh mình. CED không chỉ dạy cho con cách nói, mà còn dạy cho chúng tôi – những người làm cha mẹ – cách lắng nghe bằng cả trái tim.
Ở nơi ấy, tôi thấy tình yêu thương hiện hữu trong từng ánh mắt, nụ cười, trong từng bài học nhỏ bé hằng ngày. CED như một mái nhà – nơi những đứa trẻ khiếm thính không chỉ học nói, mà còn được dạy cách tin vào bản thân, cách bước ra thế giới với niềm kiêu hãnh và tự tin.
Cánh cửa hòa nhập và hành trình trưởng thành
Sau thời gian học ở CED, Phú được các cô thông báo đã đủ khả năng hòa nhập. Cậu bé khiếm thính ngày nào nay đã biết nói, biết đọc, biết viết – và tự tin bước vào lớp 1 Trường Tiểu học Bình Chánh. Ba năm sau, Phú được cô giáo chủ nhiệm viết thư khen ngợi – một niềm vui mà tôi không thể nào quên. Khi gia đình trở về quê, Phú tiếp tục học tốt, dù vẫn gặp không ít khó khăn vì bạn bè tò mò, trêu chọc. Có lúc con muốn nghỉ học, nhưng nhờ sự động viên của thầy cô, gia đình, Phú đã vượt qua và đạt thành tích tốt.
Một lần nữa, Đồng Nai – nơi tình yêu được tiếp nối
Khi gia đình chuyển đến Đồng Nai, tôi không ngờ rằng nơi đây lại mở ra cho Phú một hành trình mới – nhẹ nhàng mà đầy yêu thương. Ở đây, mọi người đối xử với trẻ khiếm thính bằng sự tôn trọng và bao dung. Không ai nhìn con với ánh mắt thương hại, chỉ có sự động viên, khích lệ và niềm tin rằng con có thể làm được. Phú được miễn 100% học phí, còn được trao học bổng “Học sinh vượt khó vươn lên” của Hội Khuyến học Đồng Nai – một món quà không chỉ mang giá trị vật chất, mà còn là sự ghi nhận cho những nỗ lực thầm lặng của con suốt bao năm qua.
Phú được được trao học bổng “Học sinh vượt khó vươn lên” của Hội Khuyến học Đồng Nai
Phú được được trao học bổng “Học sinh vượt khó vươn lên” của Hội Khuyến học Đồng Nai
Tại Trường Tiểu học – THCS Bắc Sơn, Phú dần trở nên tự tin hơn. Con học nhanh, ham đọc sách, đặc biệt yêu thích môn Toán và Lịch sử – Địa lý. Tôi vẫn nhớ hôm cô giáo bộ môn gọi điện cho tôi, giọng cô đầy vui mừng: “Phú học tốt lắm chị ạ, trong lớp con luôn nằm trong top 3 bạn được điểm 10 nhiều nhất.”
Tôi lặng người đi vì xúc động. Từ một cậu bé từng không nghe được âm thanh của cuộc sống, nay con không chỉ nghe, mà còn chạm được vào những thanh âm của tri thức, của niềm tin, của ước mơ.
Hiện tại, Phú đang học lớp 9/5, ngày ngày vẫn tự giác học bài, ghi chép cẩn thận và luôn cười tươi mỗi khi kể tôi nghe chuyện ở trường. Mỗi lần nhìn con ngồi bên bàn học, tôi biết rằng tất cả những gian khó năm nào đều đáng giá.
Đồng Nai đã tiếp nối ngọn lửa yêu thương mà CED từng thắp lên, để con tôi được sống, được học và được mơ – như bao đứa trẻ bình thường khác.
Tri ân – nơi khởi đầu của điều kỳ diệu
Gia đình tôi luôn nhắc Phú phải ghi nhớ công ơn của Trung tâm Khiếm thính CED, của cô Dương Phương Hạnh, cô Phương, cô Hà, anh Lộc và tất cả các cô chú, anh chị đã dìu dắt con từ những ngày đầu tiên. CED không chỉ giúp con tôi nghe được âm thanh, mà còn giúp con nghe được cả những điều đẹp đẽ trong cuộc sống này – đó là lòng nhân ái, sự sẻ chia và niềm tin.
Nếu ai đó đang hoang mang khi biết con mình khiếm thính, tôi chỉ muốn nói rằng: hãy tin đi, vì vẫn còn những nơi như CED – nơi biến những giọt nước mắt thành nụ cười.
Cảm ơn CED – cảm ơn những con người thầm lặng gieo tiếng nói cho những trái tim không trọn vẹn. Gia Phú của hôm nay là kết quả của tình thương, niềm tin và bàn tay nâng đỡ của tất cả mọi người.
“Vạn nẻo đường khởi đầu từ một bước chân”
và bước chân đầu tiên ấy, với Gia Phú, mang tên CED.
*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Câu Chuyện Về Cậu Bé Khuyết Tật Bẩm Sinh – Và Hành Trình Chạm Đến Âm Thanh Cuộc Sống" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CÂU CHUYỆN CỦA HẢO](https://www.ced.org.vn/media/lyk5gg2tvk/20260414.wwmgwtmqqq.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] LÀM CHỦ CUỘC ĐỜI MÌNH](https://www.ced.org.vn/media/hajtxpc0au/20260403.bg1piqvjlj.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HUYẾT TÂM VÀ QUYẾT TÂM – NGƯỜI GIÁO VIÊN ĐIẾC DUY NHẤT GIÚP HỌC SINH HÒA NHẬP XÃ HỘI](https://www.ced.org.vn/media/538nehrjxd/20260326.avw6wtm7zk.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MẸ VÀ HƯỚNG DƯƠNG](https://www.ced.org.vn/media/w9yc6raubb/20260320.vxtqhmvncv.png)
