[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH VƯƠN LÊN CỦA EM
Tác giả: Hồ Anh Khoa
Em tên là Anh Khoa, năm nay 23 tuổi. Em đang học tại CED, nơi em tiếp tục hành trình học tập và rèn luyện của mình. Trước khi đến đây, em từng học ở Trường Tiểu học Nam Sơn tại Lâm Đồng và Trường Chuyên biệt Anh Minh tại TP. Hồ Chí Minh. Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình năm người ở huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng – một nơi yên bình, nhưng cũng là nơi ghi lại những tháng ngày đầu tiên em đối mặt với khiếm thính.
Khi lên 8 tuổi, ba mẹ là người nói cho em biết rằng em bị khiếm thính. Thật ra, trước đó em cũng đã cảm nhận được có điều gì đó khác biệt. Khi còn nhỏ, em hay nhìn thấy ba mẹ, ông bà và mọi người xung quanh trò chuyện với nhau rất tự nhiên. Nhưng khi họ nói với em, em không nghe được rõ. Em chỉ thấy môi họ chuyển động, còn âm thanh thì mơ hồ hoặc hoàn toàn không có.
Lúc ấy, em không hiểu vì sao mình không nghe giống các bạn khác. Em chỉ biết là trong lòng có một nỗi buồn cứ ngày một lớn lên. Những lúc người lớn cười, nói chuyện rôm rả, còn em thì chỉ ngồi im lặng, cố đoán họ đang nói gì, em thấy mình bị tách ra khỏi thế giới ấy.
Nếu phải chọn một hình ảnh đại diện cho tuổi thơ, em nhớ nhất là:
“Ba mẹ nói chuyện với nhau, nhưng không nói với em. Em ngồi đó, không hiểu gì, cũng không biết phải làm gì, và dần dần không muốn đi chơi với ai nữa.”
Đó không phải giận dỗi. Đó là cảm giác không thuộc về đâu cả.
Khi đi học, mọi thứ lại càng khó hơn. Em muốn đến trường, muốn hòa nhập, muốn nghe thầy cô giảng bài, muốn nói chuyện với các bạn. Nhưng khi mọi người nói, em không hiểu.
Em đã cố gắng bằng cách nhìn khẩu hình miệng, đoán từ, đoán ý, và cố ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ của người đối diện để hiểu được họ đang nói gì.
Nhưng dù cố gắng đến đâu, sẽ có lúc em buồn nhất:
Trong giờ ra chơi, bạn bè nói cười với nhau, còn em chỉ đứng ở đó, một mình.
Có lần em bị các bạn trêu chọc vì em không nghe được. Em không biết phải đáp lại như thế nào, cũng không biết họ đang nói gì, chỉ thấy mọi thứ quay cuồng. Sau hôm đó, các bạn càng ít chơi với em hơn.
Trong tất cả những nỗi buồn và khó khăn đó, chị hai là người gần gũi với em nhất.
Chị không chỉ giúp em học bài mà còn dạy em cách giao tiếp, cách tự tin hơn, cách nhìn vào mắt người khác khi muốn hiểu họ đang nói gì. Chị luôn là người đứng về phía em, bảo vệ em mỗi khi em lúng túng hoặc sợ hãi.
Một trong những kỷ niệm em nhớ nhất – đến tận bây giờ vẫn khiến em xúc động – là lúc 10 tuổi, chị dắt tay em đến Trường Anh Minh. Khi nhìn em, chị nói:
“Em cố gắng nha. Em chăm chỉ lắm, rồi em sẽ giỏi thôi.”
Lời nói đó tuy nhỏ, nhưng với em lúc ấy, nó như ánh sáng mở ra một con đường dài.
Nếu hôm nay em được gặp lại chị ngay trước mặt, em muốn nói thật rõ – dù giọng em đôi khi còn chưa tròn:
“Em cảm ơn chị. Nhờ chị mà em chưa từng bỏ cuộc.”
Có một ngày mà em sẽ không bao giờ quên.
Đó là ngày em tự đứng trước lớp ở Trường Anh Minh, tự giới thiệu, tự đọc bài – điều mà trước đây em chưa từng nghĩ mình làm được.
Giây phút ấy, em vui đến mức không biết diễn tả sao. Em muốn chia sẻ niềm vui đó ngay lập tức với Sơ Mai, vì Sơ là người đầu tiên chứng kiến quãng đường em cố gắng.
Khi ấy, em nhận ra: trong mọi hành trình, điều quan trọng nhất chính là sự nỗ lực của bản thân.
Nếu phải chọn một hình ảnh tượng trưng cho sự vươn lên của chính mình, em sẽ chọn:
Đôi tay dang rộng – như đón lấy thế giới mà trước đây mình từng đứng ngoài.
Có lúc em ngã gục thật. Có lúc em muốn dừng lại, vì mệt quá, vì buồn quá, vì cảm giác “không nghe được gì” cứ quấn lấy em mỗi ngày.
Nhưng rồi, em lại tự nói với bản thân rằng:
“Không nghe được thì học cách hiểu theo cách khác. Không nói được thì cố gắng luyện dần. Không kết nối được thì tìm những người hiểu mình trước.”
Từ nhỏ đến lớn, điều khiến em không bỏ cuộc chính là mong muốn: tự bảo vệ mình, tự đứng vững trong cuộc sống.
Khi em bắt đầu học ở CED, thật lòng mà nói, em mang theo rất nhiều lo lắng. Em biết giao tiếp luôn là khó khăn lớn nhất của mình – từ nhỏ đến lớn em đều sợ nói, sợ người khác không hiểu, sợ bị hỏi lại rồi bối rối. Nhưng chính vì vậy, em càng muốn cố gắng hơn. Ở CED, có những buổi em tập đứng trước lớp đọc từng câu ngắn. Những lúc đó, tim em đập mạnh lắm, sợ sai, sợ nói không ai hiểu. Nhưng mỗi lần em cố gắng thêm một chút, em lại nghe được tiếng vỗ tay của thầy cô và các bạn. Em đến CED không chỉ để học – mà để thay đổi cuộc đời mình. Bởi em biết: chỉ khi giao tiếp tốt, em mới có thể đi làm, mới có thể kiếm tiền, mới có thể tự chăm lo cho bản thân. Em luôn mong sau khi học đủ nền tảng, em sẽ được theo học một nghề phù hợp. Có thể là nghề đầu bếp, nghề buôn bán, nghề nấu bún bò, hoặc bất cứ nghề nào giúp em có thể đứng vững trong cuộc sống. Em chỉ mong một điều giản dị: tự kiếm được đồng tiền bằng chính sức lực của mình, để không còn phải dựa dẫm vào ba mẹ nữa, để em có thể tự lo cho tương lai của mình.
Bây giờ, khi học cùng các bạn ở CED và từng học ở Anh Minh, em cảm thấy mình đã thay đổi rất nhiều.
Em dần nghe tốt hơn, đọc được khẩu hình nhanh hơn, nói rõ hơn dù đôi khi còn run.
Em dám phát biểu, dám hỏi, dám chia sẻ suy nghĩ của mình.
Em tự hào về bản thân – vì dù chậm hơn người khác, em không dừng lại.
Nếu gặp một bạn nhỏ khiếm thính, em sẽ nói với bạn điều mà trước đây em tự nói với chính mình:
“Cố gắng lên. Không dễ đâu, nhưng làm được.”
Em muốn cảm ơn ba mẹ – những người đã làm việc vất vả để nuôi em trưởng thành.
Em muốn cảm ơn thầy cô, những người đã kiên nhẫn chỉ dạy và đồng hành với em.
Nếu được nhắn một điều với tất cả những bạn khiếm thính như em, em sẽ nói:
“Các bạn khiếm thính ơi, hãy cố gắng lên! Chúng ta không giống nhau, nhưng chúng ta đều có thể giỏi theo cách của riêng mình.”
Và ước mơ nhỏ của em trong tương lai: kiếm được nhiều tiền, để tự lo cho bản thân và để ba mẹ tự hào.

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Hành trình vươn lên của em" theo sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] ÔNG CHỦ THINH LẶNG VỚI QUÁN CÀ PHÊ MUỐI VÙNG VEN](https://www.ced.org.vn/media/kczzh80qu4/20260225.juzchlo8me.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA EM – ĐỨA TRẺ ĐIẾC BẨM SINH VÀ TÌNH YÊU CỦA MẸ](https://www.ced.org.vn/media/5c3tx3rc3k/20260304.jt7by1i65u.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG THẾ GIỚI CÂM LẶNG](https://www.ced.org.vn/media/k8ebocokj5/20260305.n5b6401t3r.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MỘT ĐỜI THẦM LẶNG, GIEO MẦM YÊU THƯƠNG](https://www.ced.org.vn/media/mwftg1eyu7/20260305.o2waj532mk.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] THINH LẶNG DẠY TÔI CẢM NHẬN](https://www.ced.org.vn/media/6k7hbqoc55/20260305.yr42qvbj9w.png)