[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] LÀM CHỦ CUỘC ĐỜI MÌNH

Tác giả: Huỳnh Bội Thư

Tôi là một người con của Đồng Tháp, nơi có những cánh đồng sen bát ngát và dòng sông quê yên ả. Tuổi thơ của tôi gắn liền với sự thiếu vắng âm thanh. Khi còn nhỏ, tôi từng trải qua một cơn sốt nặng, và chính cơn sốt ấy đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng nghe của tôi. Đây là một vết thương lớn, nhưng cũng đồng thời mở ra hành trình để tôi học cách làm chủ cuộc đời mình.

NỀN TẢNG TÌNH YÊU THƯƠNG TỪ GIA ĐÌNH

Dù mất thính lực từ nhỏ, tôi chưa bao giờ cảm thấy bị bỏ rơi. Ba mẹ luôn lo lắng, thương yêu, đưa tôi đi khám chữa và cố gắng hết sức để tôi có cơ hội sống tốt hơn. Tình thương của gia đình chính là ánh sáng đầu tiên soi rọi hành trình tôi đi.

Đặc biệt, mỗi lần thay đổi môi trường học tập, tôi gặp rất nhiều khó khăn, từ khi vào cấp 2, cấp 3 cho đến lúc vào đại học. Những giai đoạn đó, mẹ luôn bên cạnh, theo sát và động viên tôi vượt qua từng thử thách. Khi tôi vào đại học, mẹ đến trường gặp thầy cô và bạn bè để nhờ hỗ trợ, giúp tôi hòa nhập tốt hơn. Mẹ gọi điện cho lớp trưởng và các bạn trong lớp, nhờ mọi người thông cảm và giúp đỡ, vì vốn từ ngữ của tôi còn hạn chế nên đôi lúc tôi chưa kịp hiểu hoặc vô tình dùng từ chưa phù hợp. Nhờ tình thương và sự kiên trì đồng hành của mẹ, tôi dần học cách thích nghi, mạnh mẽ hơn và tùng bước hòa nhập với mọi người xung quanh.

Tôi vẫn nhớ những chuyến đi Sài gòn cùng ba mẹ để khám thính lực và mua máy trợ thính. Dù kinh tế gia đình khó khăn, ba mẹ vẫn dành dụm để tôi có máy, nhưng giờ máy đã hư và tôi không còn sử dụng được nữa. Em trai và ba mẹ cùng luôn ở bên giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn, từ chuyện nhỏ đến việc lớn, như lúc đi tập vật lý trị liệu, nhà không có xe máy, phải đi bằng xe đạp tôi chân tôi bị kẹt xe, ba phải chở về bằng xe đạp, hai cha con ôm nhau khóc. Chính tình thương ấy đã tạo nên nền tảng vững chắc để tôi tự tin bước ra cuộc sống.

Tôi là chị hai trong nhà. Em trai tôi hiện đang sinh viên đại học, ngoan hiền, hiểu chuyện và luôn bảo vệ chị. Tôi nhớ có lần, tôi gặp một tình huống nguy hiểm giống như bị lừa đảo. Vì không nghe được, tôi chỉ biết run sợ. Em trai đã nhanh trí cầm điện thoại nói chuyện thay tôi, giúp tôi thoát khỏi nguy hiểm. Em không chỉ là người thân, mà còn là đôi tai, là người bạn đồng hành thầm lặng trong cuộc sống của tôi.

Những trải nghiệm đó đã hình thành trong tôi một ý thức về sự nỗ lực và lòng biết ơn. Khi đi xin việc, tôi phải tự tìm kiếm, thử nhiều nơi, nhiều cơ hội khác nhau. Có lúc thất bại, có lúc gặp khó khăn vì thiếu thính lực, nhưng nhờ sự hướng dẫn và hỗ trợ của mẹ, cùng nỗ lực của bản thân, tôi từng bước vượt qua. Cuối cùng, tôi được chị chủ nhận, chị chỉ dạy và giúp đỡ tôi rất nhiều. Thời gian bên chị, tôi học hỏi, trưởng thành và có được công việc ổn định như hôm nay. Tôi cũng chút chút hiểu được giá trị của sự kiên nhẫn, của tình thương và sự giúp đỡ thầm lặng từ những người xung quanh.

Tình yêu thương không chỉ đến từ gia đình mà còn từ những người đã dìu dắt tôi trên hành trình trưởng thành. Tôi vẫn nhớ rõ thời mầm non. Cô Nguyệt, người cô đầu tiên của tôi, đã kiên nhẫn dạy từng bài học nhỏ, mở ra cánh cửa trí thức bằng tình thương và sự dịu dàng. Nhờ cô, những bước đi đầu đời của tôi trở nên trong trẻo và đầy hy vọng.

QUÊ NGOẠI VÀ NHỮNG NGƯỜI THƯƠNG YÊU

Quê ngoại là nơi tuổi thơ tôi được bao bọc yêu thương. Ở đó, tôi là một người khiếm thính nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình thiệt thòi, vì có ngoại, các dì, các cậu và những người thân luôn dành cho tôi sự chăm sóc dịu dàng, kiên nhẫn và ấm áp.

Ký ức về bà ngoại là điều sâu đậm nhất trong tôi. Khi mẹ mang thai em trai, ngoại từ Tân Long x uống Cao Lãnh để giúp mẹ và chăm tôi. Mỗi buổi sáng ngoại đưa tôi đến mẫu giáo, trưa rước về, nấu cơm, dỗ dành, che chở tôi từng chút. Ngoại luôn nói mẹ phải khỏe để tôi được lớn nhanh và mạnh mẽ hơn.

Ngoại biết tôi khiếm thính nên thương tôi nhiều hơn. Ngoại hay dặn mọi người phải thương và chăm tôi nhiều hơn vì tôi khó khăn hơn những người khác. Mỗi lần tôi về quê, ngoại dúi tiền vào tay tôi, khi thì mười ngàn, hai hai mươi, có lúc năm chục. Bàn tay ngoại run run, đôi mắt ngoại hiền từ. Số tiền nhỏ nhưng tình thương lớn không thể đo đếm.

Má ba là hiệu trưởng của một trường tiểu học. Má Ba thương tôi và luôn quan tâm tôi như con trong nhà. Những lúc mẹ tôi bận đi học thêm buổi tối, má Ba là người chăm sóc tôi, dạy tôi những điều nhỏ trong cuộc sống và dẫn tôi đến trường mỗi ngày để tôi không cảm thấy lạc lõng.

Cậu Ba cũng dành rất nhiều tình cảm cho tôi. Cậu luôn quan tâm và lo cho tôi từ khi tôi còn nhỏ. Lúc tôi bé, mỗi buổi sáng cậu thường cho tôi ít tiền để mua bánh, như một lời động viên nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương. Khi tôi chưa tìm được việc làm, cậu luôn hỏi thăm, khích lệ và động viên tôi cố gắng. Nhưng lúc tôi gặp khó khăn hoặc cần lời khuyên, tôi hay nhắn cho cậu để xin ý kiến. Cậu luôn kiên nhẫn lắng nghe, rồi chỉ dạy tôi từng chút một.

Các anh chị bên cậu mợ cũng xem tôi như người thân ruột thịt, Lúc nào mọi người cũng gần gũi, chơi với tôi, chia sẻ và cho tôi cảm giác được thương yêu, được che chở.

Nhờ tình thương từ gia đình bên ngoại, tôi luôn cảm nhận được sự ấm áp và sự nâng đỡ. Nhờ vậy mà tôi có thêm niềm tin vào bản thân. Dù có nhiều thử thách trong cuộc sống, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình đơn độc trên con đường lớn lên của mình.

Từ thuở nhỏ, chị Ba nắm tay đưa tôi đi chơi mỗi mùa Noel, cùng tôi dạo khắp những con đường rực ánh đèn. Khi chị lớn lên đi làm, mỗi lần về nhà, chị vẫn rủ tôi đi ăn và dẫn theo hai con của chị. Dù là chị em họ, tình cảm giữa chúng tôi luôn thân thiết, gần gũi như trong một gia đình nhỏ.

Dì Sáu sống một mình nên rất dễ xúc động và hay rơi nước mắt. Tôi luông thương dì và thường về thăm. Dì Hai ở Bến tre mỗi lần có trái cây lại gọi cả nhà sang chơi và cho tôi mang về. Dì Năm ở gần nhà dì Sáu từng chăm sóc tôi khi còn bé. Dì Bốn làm ở bệnh viện tại Long Xuyên, từng dẫn tôi đi khám thính lực và nhờ bác sĩ giúp tôi. Khi ngoại mất, chân dì đã yếu nhưng dì vẫn gọi và mong tôi về quê thăm gia đình.

Khi tôi vào lớp 10, má ba đã đến gặp thầy cô Trường THPT Thiên Hộ Dương để trình bày về năng lực vẽ hoặc hoặc khả năng của tôi. Nhờ sự cảm thông của thầy cô, tôi được tiếp tục con đường học hành, rồi sau đó được vào Đại học Đồng Tháp ngành Mỹ Thuật. Mẹ lúc đó cũng đến trường trình bày để tôi đến trường hòa nhập cộng động, giúp tôi có cơ hội theo đuổi đam mê vẽ và nghệ thuật.

Cậu tám và mợ tám ở Sài Gòn cũng thương tôi rất nhiều. Lúc nhỏ, mợ tám đi công tác thường mua giấy, bút và đồ vẽ cho tôi. Bây giờ mỗi lần tôi lên Sài Gòn, cả nhà cùng đến thăm cậu mợ rồi đi ăn uống, trò chuyện. Tôi luôn cảm nhận rõ tình thương bền bỉ và chân thành của gia đình.

Ông ngoại mất năm 2017, Bà ngoại mất vào cuối tháng mười năm 2024. Tuy đã đi xa nhưng hình bóng ngoại vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi. Tôi nhớ những buổi ngoại dắt tôi đi học, nhớ bữa cơm ngoại nấu, nhớ đôi bàn tay già nua nắm tay tôi thật chặt, nhớ từng lời ngoại nhắc mọi người thương tôi hơn vì tôi thiệt thòi. Những ký ức ấy giống như âm thanh không cần tai để nghe, mà trái tim tôi cảm nhận rõ ràng từng chút một.

Tôi sinh ra với đôi tai yếu ớt nhưng được nuôi dưỡng trong tình yêu thương lớn lao. Gia đình tôi, quê ngoại đã cho tôi một tuổi thơ trọn vẹn bằng sự dịu dàng, che chở, hy sinh và niềm tin. Nhờ đó, tôi hiểu rằng tình yêu không cần tiếng nói. Chỉ cần trái tim cảm nhận là đủ vọn trẹn.

NƠI GIẢNG ĐƯỜNG

May mắn là tôi đã gặp cô Diễm Kiều, giáo viên Ngữ văn và là cô chủ nhiệm lớp 6 cũ, người đã luôn quan tâm và giúp đỡ tôi. Cô không bao giờ kêu tôi đứng lên trả bài, bởi cô hiểu tôi học khó. Cô chỉ giúp tôi trong các kỳ thi, gác phòng thi và quan tâm từng chút một để tôi yên tâm. Khi tan trường, mẹ chưa đến, cô quan tâm tôi tại trường Phạm Hữu Lầu, phường 6. Cô còn kêu rước tôi về nhà mỗi ngày. Có lần xe cô hư, cô nhờ các bạn rước tôi, để tôi vẫn có bạn đi xe về cùng. Cô quan tâm đến từng chi tiết nhỏ, nhắc nhở nhẹ nhàng, động viên tôi khi gặp khó khăn trong học tập và cuộc sống.

Tôi nhớ những lần cô Kiều tận tâm lo lắng cho tôi, chỉ dẫn cách hòa nhập với bạn bè, quan sát từng cử chỉ của tôi để kịp thời giúp đỡ. Cô luôn kiên nhẫn, lắng nghe mà không phán xét. Từ lớp 6 đến lớp 9, cô luôn ở bên tôi, đồng hành và hỗ trợ từng bước trong học tập. Khi tôi học xong lớp 9, tôi tạm biệt cô Kiều, mang theo những kỷ niệm quý giá và lòng biết ơn sâu sắc dành cho cô.

Nhờ sự quan tâm và che chở thầm lặng của cô, tôi dẫn tự tin hơn trong học tập, trong mối quan hệ với bạn bè, và cảm nhận được sức mạnh của sự kiên nhẫn, lòng yêu thương và sự quan tâm tinh tế. Những kỷ niệm về cô Kiều là một phần quan trọng giúp tôi trưởng thành, biết trân trọng tình người và lực vượt khó.

THỜI SINH VIÊN VÀ ĐAM MÊ MỸ THUẬT

       Bước vào cánh cổng Đại học Đồng Tháp với chuyên ngành Mỹ Thuật, tôi biết mình đang theo đuổi đam mê. Thời sinh viên là một chương đầy màu sắc, nơi tôi tìm thấy sự đồng điệu không cần lời nói trong từng nét vẽ. Thầy cô và bạn bè trong lớp đã tạo nên một môi trường ấm áp, giúp tôi cảm thấy mình là một phần không thể thiếu. Thầy giáo trong ảnh luôn tận tâm truyền dạy, không chỉ về kỹ thuật mà còn về tính thần của người làm nghệ thuật. Những giờ học vẽ chung, những buổi thực hành miệt mài, và cả những lúc cùng nhau cười đùa, chụp ảnh kỷ niệm dưới bảng xanh với dòng chữ “Thi đua dạy tốt học tốt” là những khoảnh khắc đáng nhớ nhất. Chính sự sẻ chia và tình bạn nơi giảng đường Mỹ Thuật đã giúp tôi vững tin rằng, nghệ thuật là ngôn ngữ không biên giới, và tôi có thể dùng nó kể câu chuyện của đời mình.

ÂN TÌNH VỚI CÔ TRẦN THỊ LỆ

Nếu gia đình là nền tảng đầu đời, thì cô Lệ chính là người đã thắp sáng con đường nghề nghiệp và cuộc sống của tôi. Chúng tôi đã gắn bó suốt hơn 22 năm.

Cô Trần Thị Lệ từng công tác tại Trường Nuôi Dạy Trẻ Khuyết Tật Sa Đéc. Dù quãng đường từ Sa Đéc đến Cao lãnh xa xôi, cô vẫn không ngại vất vả, nhiều lần đến tận nhà để hướng dẫn tôi cách giao tiếp với trẻ khiếm thính.

Ngôn ngữ ký hiệu và sự tận tâm của cô là điều đã mở ra cánh cửa kiến thức cho tôi, giúp tôi bước đầu trên hành trình học tập và trưởng thành.

Hiện tay, cô đã nghỉ lâu lắm rồi, nhưng những gì cô dạy vẫn còn theo tôi đến hôm nay.

 

NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG - CÔ NGUYỄN THỊ MINH TÂM

Tôi có duyên được biết cô tên Nguyễn Thị Minh Tâm, giáo viên dạy Toán của Trường THPT Thiên Hộ Dương. Cô bị tai nạn và mất một chân, nhưng lúc nào cũng mạnh mẽ, vui vẻ và sống rất nghị lực.

Hồi đi học, tôi không học lớp của cô Tâm, chỉ thỉnh thoảng gặp cô ở trường. Sau khi học Đại học xong tôi tình cờ gặp lại cô. Dù thời gian trôi qua, cô vẫn tính cách gần gũi, nói chuyện nhẹ nhàng và luôn quan tâm, động viên mọi người.

Cô là người sống chan hòa và giàu lòng nhân ái. Tôi thấy cô luôn giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn và động viên những người khuyết tật cố gắng vượt lên.

TỰ LẬP VÀ LÒNG BIẾT ƠN SÂU SẮC

Học xong, tôi tìm việc ở nhiều nơi nhưng hầu hết đều không nhận người khiếm thính. Các chủ thường chỉ nhận người có thể nghe và nói, nên tôi gặp nhiều khó khăn. May mắn là sau đó, tôi được chị chủ nhận thử, chỉ dạy và hướng dẫn tôi từng chút một. Khi dịch COVID-19 xảy ra, công việc tạm nghỉ.

Sau khi hết dịch, tôi tiếp tục tìm việc lại và được chị hiện tại nhận dù tôi là người khiếm thính. Chị tận tình chỉ dẫn, cho tôi học theo, nhờ đó tôi dần quen và gắn bó với chị, hiểu công việc và cảm thấy ấm lòng.

Hiện tôi vẫn làm chỗ chị ở phường Cao Lãnh. Đôi khi tôi bận rộn, nhưng vẫn thấy vui vì được làm điều mình yêu thương.

Dù bận rộn, tôi vẫn luôn hướng về gia đình. Ba tôi vẫn đi làm xa, mẹ hiện đã nghỉ hưu. Tôi luôn dành tình yêu và sự quan tâm cho mẹ, ghi nhớ những tình thương vô điều kiện mà mẹ đã dành cho tôi suốt bao năm.

TÔI LÀM CHỦ CUỘC ĐỜI MINH

Sinh ra với khiếm khuyết thính giác, tôi từng thu mình và sợ hãi. Nhờ tình thương của gia đình và những người quan tâm, tôi học cách đứng dậy và tự tin bước đi trên con đường của riêng mình.

Dù cuộc sống không dễ dàng, tôi biết trân trọng từng khoảnh khắc và tình cảm quý giá xung quanh. Tôi học được tự lập, kiên cường và biết ơn những người đã đồng hành. Nhờ vậy, tôi nhận ra rằng người khiếm thính vẫn có thể làm chủ cuộc đời và mang lại điều tốt đẹp cho bản thân và người khác.

Tôi chọn nhìn về phía trước, nơi có ánh sáng, tình người và những giấc mơ đang chờ thực hiện.

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Làm chủ cuộc đời mình" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MẸ VÀ HƯỚNG DƯƠNG

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip