[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] MẸ VÀ HƯỚNG DƯƠNG

Tác giả: Nguyễn Thị Nguyên

Những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi. Thoáng chốc bừng lên những tia nắng ấm áp, xóa tan cái ẩm mốc của tiết trời tháng 9 Tây Nguyên. Cuộc đời tôi cũng như vậy, nước mắt vẫn bất chợt rơi, và nó cũng nhanh chóng được lãng quên khi tôi có bạn ấy cùng đồng hành. Thuỳ Dương, một con mèo dễ thương, ấm áp, có lúc lại kiên cường và mạnh mẽ. Nhờ có bạn ấy mà tôi luôn thấy cầu vồng lấp lánh sau những khó khăn của một người mẹ vừa tròn 40. Thuỳ Dương của tôi, năm nay 14 tuổi, khuôn mặt xinh xắn, cao ráo, da hơi ngăm đen, đặc trưng của những người con gái Ban Mê. Bạn ấy là một cô gái khiếm thính đầy năng lượng và hoài bão.

Khi vừa tròn một tuổi, bạn đã rất thích cầm bút để vẽ. Bạn nhanh nhẹn đến nỗi 14 tháng mẹ mới phát hiện em là một cô bé khiếm thính, ở mức độ 108Hz. Mẹ đã khóc rất nhiều vì thương em. Những ngày dài rong ruổi cùng nhau, từ tỉnh này sang tỉnh khác, chỉ mong tìm được âm thanh cho con. Những giờ cùng nhau tập luyện đeo máy trợ thính, những phút nhìn nhau cùng bật âm… Thật khó khăn và cũng nhiều nước mắt. Ba năm ấy không sao quên được, đó là thời gian khó khăn nhất của chúng mình, Dương nhỉ?

Lúc ấy mạng xã hội chưa phát triển, khi mà những đứa trẻ khiếm thính như chúng ta có vẻ khác lạ so với mọi người, mẹ vẫn chưa có một định hướng nào cụ thể cho em, vẫn mông lung và cố gắng cho con theo ngôn ngữ nói. Vẫn còn nhớ rõ ngày hôm ấy, cái khoảnh khắc đã làm thay đổi cuộc sống của gia đình mình. Hôm đó là thứ Hai, 17h20, khi Dương đi học về. Bạn ấy dùng ngôn ngữ ký hiệu: “Tên bạn là Thuỳ Dương.” Lúc ấy vui quá nên khoe thôi, chứ chắc bạn nghĩ rằng “tớ” chả hiểu gì đâu.

Nhưng bằng một giác quan nào đó, hôm ấy “tớ” cũng đã tìm tòi ngôn ngữ ký hiệu trên YouTube. Mình đã đưa tay lên ký hiệu cho cô bạn ấy biết mình tên là Nguyên. Chưa kịp ra oai tiếp thì… một cái ôm siết chặt của cô bé hơn 6 tuổi, những tiếng nấc làm trái tim của một người mẹ chợt nhói lên… Mình cảm nhận được điều con muốn nói: “Mẹ ơi! Cảm ơn vì mẹ đã cùng ngôn ngữ với con…”. Tôi lặng người đi… vì 5 năm qua đã vô tình ép con theo ngôn ngữ của mình. Tôi ôm bạn ấy thật chặt, xin lỗi con vì một việc giản đơn mà mẹ mãi không tìm ra…

Cuộc sống gia đình trở nên nhẹ nhàng và bình dị hơn khi chúng tôi cùng chung ngôn ngữ. Dương rất tích cực, thường xuyên dạy ba mẹ những ký hiệu được học ở trường. Vì vậy, vốn từ của ba mẹ cũng phong phú theo… Em gái 3 tuổi của Dương được học ký hiệu rất sớm, vì bạn nhỏ cũng là một cô bé khiếm thính. Nhờ có chị mà em luôn được vui vẻ, chị thường xuyên dạy ký hiệu cho em, chơi cùng em và giúp đỡ em trong sinh hoạt hằng ngày. Có lẽ vì thế hai chị em rất yêu quý nhau. Đến bây giờ, có nhiều chuyện mà em chỉ tâm sự với chị. Nhiều khi mẹ dạy cho em cũng không được, nhưng chị hai ra mặt thì mọi việc lại trở nên giản đơn. Người ta thường bảo: “Ruộng sâu, trâu nái, không bằng con gái đầu lòng” là thế đấy.

Nhiều khi mẹ xem Dương là bạn của mình, có chuyện gì cũng tâm sự với con. Bạn ấy có lúc như là chị của mẹ, luôn tìm cách giải bày, động viên… Vẫn nhớ mãi khi con tâm sự: “Mẹ ơi! Con thấy rất hạnh phúc vì có mẹ. Con cũng hạnh phúc vì con là người câm điếc. Nên mẹ đừng buồn và lo lắng cho Dương nữa nha. Dương rất sợ nếu cuộc sống không có mẹ ở bên cạnh. Vì vậy, mẹ phải vui vẻ và mạnh khỏe mẹ nhé!”. Ôi! Còn gì hạnh phúc hơn! Tôi là một người mẹ thật may mắn. Mặc dù chưa bao giờ được nghe con gọi hai từ “mẹ ơi”, nhưng với tôi, lời nói từ ánh mắt đã chạm đến trái tim — nó ấm áp hơn bao giờ hết.

Mọi người xung quanh biết đến Thuỳ Dương là một cô bé có tấm lòng nhân hậu, vị tha. Em có một tình cảm đặc biệt với người già, và tình cảm ấy rất dễ thương, chân thành. Nhiều đêm ngủ cùng bà ngoại, Dương thường xuyên dậy đắp chăn cho bà, nhắc nhở bà uống thuốc và đeo tất khi đi ngủ. Có lẽ tất cả những người làm mẹ sẽ rất lo lắng và chuẩn bị rất nhiều điều để dạy cho con gái của mình. Tôi cũng không ngoại lệ, những kỹ năng cần thiết mẹ cũng giúp Dương hoàn thiện. Nhưng có nhiều điều vượt qua sự tưởng tượng của mẹ. Con đã tìm hiểu và tự mình trải nghiệm với giai đoạn được xem là khó khăn của một cô bé mới lớn. Sự trưởng thành quá nhanh chóng khiến mẹ càng “nể” bạn ấy hơn. Mẹ hay nói đùa: “Sóc chưa kịp dậy thì, đã trưởng thành mất rồi” (Sóc là tên gọi thân thương mà mọi người gọi em ở nhà).

Lúc biết tin mẹ có em bé thứ ba, cả nhà ai cũng vui mừng. Riêng Sóc, mẹ nhận thấy con có vẻ lo lắng, không vui. “Con không thích có thêm em hả?”. Dương bảo: “Dạ thích, nhưng con sợ mẹ sẽ nhanh già và sức khoẻ sẽ yếu đi…”. Tại sao con phải trưởng thành và hiểu chuyện đến như vậy hả Dương… Ngay cả lúc mẹ được đưa ra từ phòng mổ, cả nhà đều đến xem em bé trông như thế nào, thì Dương lại đến cầm tay mẹ: “Mẹ còn đau không?” Khi thấy nước mắt mẹ ở khoé mắt, con lật đật gọi ba, nhờ ba gọi bác sĩ cho mẹ.

Không phải đâu con gái, đó là nước mắt hạnh phúc của mẹ đấy.
 Cảm ơn chị Hai rất nhiều!

Dương vào Sài Gòn học lúc chỉ mới 13 tuổi, lần đầu tiên con xa nhà lâu như vậy. Nhưng con hoà nhập rất nhanh với môi trường mới. Một năm học, mẹ cũng chưa có cơ hội để vào thăm con một lần, vì mỗi lần muốn đi đều bị Dương ngăn cản: “Con ổn mà mẹ, mẹ lo cho em Bắp đi nha mẹ!”

Môi trường mới thật sự quá phù hợp với Dương, bạn ấy năng động, tự tin và luôn được bạn bè quý mến. Mỗi lần có dịp về thăm trường cũ, con luôn chia sẻ cùng các em nhỏ hành trình của mình. Ước gì sau này các em cũng sẽ được đi học tiếp như con. Dương luôn trăn trở làm sao để sau này có thể giúp các bạn khiếm thính ở quê nhà hoà nhập cộng đồng, mẹ nhỉ. Gia đình, thầy cô đều cảm thấy Dương như là một cô sinh viên năm nhất vậy đó.
Bạn ấy biết cách chi tiêu rất hợp lý, những lần ba vào thăm cho tiền tiêu vặt, con đều từ chối, làm mắt của ba cũng đỏ hoe…

Đã nhiều lần mẹ muốn thông báo cho hai chị biết em út cũng là một cậu bé khiếm thính. Thế nhưng mẹ không đủ can đảm. Mẹ sợ chị sẽ tụt cảm xúc, sợ con sẽ lại lo lắng cho ba mẹ nhiều hơn. Hôm ấy, khi cầm trên tay kết quả của em, mẹ đã mạnh dạn chia sẻ cùng Dương. Ánh mắt con đượm buồn, đôi tay con đang cố sức gồng để những giọt nước mắt không tuôn ra. Mẹ nghẹn ngào nhưng môi vẫn mỉm cười: “Mẹ không sao, mẹ tin là em cũng sẽ ngoan và giỏi giang như chị. Cho mẹ ôm Dương một lúc nào… Con ở lại vui khoẻ, mẹ về nhà nhé!”. Mẹ biết Dương đang khóc và nhìn theo vì thương mẹ nhiều lắm. Cái ngoảnh lại của mẹ đã bắt gặp đôi tay con ôm lên đầu rồi chợt ngồi gục xuống đất. Con gái ơi! Mẹ thương con nhiều lắm!. Trước cổng của trung tâm, con cũng không thể nào kìm nén được cảm xúc, và rồi cái ôm chầm của cô giáo đã làm con ấm áp hơn.

14 tuổi, có thể những việc làm của con chưa đóng góp gì lớn lao cho cộng đồng, cho xã hội. Nhưng với mẹ, với các em và gia đình, con là một người con hiếu thảo, là người chị mẫu mực, là một tấm gương sáng cho các em. Vậy là quá đủ rồi, Dương à!

Nhờ có con mà mẹ chưa bao giờ cảm thấy hờn trách về cuộc sống, chưa một lần mẹ dám buông xuôi. Mẹ luôn “cảm ơn đời mỗi sáng mai thức giấc… Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”. Cảm ơn cuộc đời này vì được làm mẹ của con, cảm ơn gia đình ta đã luôn kề vai sát cánh. Biết ơn vì những người xung quanh luôn yêu thương và đồng hành.
 Mẹ cảm ơn vì tất cả!

Có lần con hỏi mẹ: “Sao mẹ lại đặt tên con là Dương vậy ạ? Có phải là bông hoa hướng dương không mẹ?”. Đúng vậy, mẹ mong con như đoá hướng dương — luôn lạc quan, đầy hy vọng, luôn mạnh mẽ và vươn lên dù cuộc đời có khắc nghiệt, vẫn bền bỉ và kiên định, vì bông hoa ấy luôn hướng về phía mặt trời.

Con hãy biết ơn và kính trọng những người đã đứng sau cổ vũ, dìu dắt con trong hành trình hôm nay và mai sau. Mẹ tin con sẽ là cô gái đủ nắng để vươn mình, trở thành một bông hoa hướng dương đẹp nhất trong cuộc đời này.
 Con nhé!

*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Mẹ và Hướng dương" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

Dự án đang làm liên quan

Bài đọc nhiều nhất

Thông báo

Video Clip