[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CHÚNG TA KHÔNG "KHÁC BIỆT"
Tác giả: Nguyễn Quốc Hưng
Dạ em chào mọi người, em tên là Hưng năm nay 19 tuổi và là người Khiếm Thính, em đang sinh sống và làm việc tự do tại thành phố Hồ Chí Minh. Em viết câu chuyện này với mong muốn lan toả 1 chút năng lượng tích cực, chia sẻ hành trình vượt qua số phận của chính mình. Hành trình của một người từng lạc lối, mơ hồ trong im lặng, rồi lại tìm thấy âm thanh, ý nghĩa của cuộc sống.
Em chỉ muốn nói một điều: "Dù là người khiếm thính hay người điếc, cũng đều là con người. Họ cũng có cảm xúc, có ước mơ, có khát vọng và xứng đáng được lắng nghe nhiều hơn, thấu hiểu như bao người khác". Em sinh ra không có được một cơ thể khoẻ mạnh như mọi người, khi ấy em còn rất nhỏ chưa có nhận thức rõ ràng, chỉ nghe mẹ kể rằng không biết vì sao tai em thường chảy mủ rồi chảy cả máu, mẹ lo lắm đưa em đi khắp các bệnh viện mong tìm ra cách chữa trị. Mẹ chỉ mong một điều đơn giản "rằng căn bệnh ấy sẽ sớm qua đi sau này con trai mình không phải chịu đựng, nhưng cuộc đời đâu dễ dàng như người ta mong muốn...”.
Đến cuối năm lớp 9, trong một tiết học toán em bỗng nhận ra điều gì đó khác lạ. Giọng cô, giọng bạn, những âm thanh quen thuộc. bỗng trở nên xa cách, mờ nhạt. Khi bạn nói chuyện, em cứ phải hỏi lại "Hả", "Cái gì cơ?" Lúc ấy trong lòng em dấy lên một nỗi lo lắng khó tả. Sau đó em liền đi đo thính lực tại bệnh viên TP Sóc Trăng, nhận được kết quả rằng bản thân bị nghe kém một bên và một bên nghe được 80% khiến em bàng hoàng, suy sụp, mọi thứ lúc ấy đến quá nhanh, quá bất ngờ đến mức em còn không nhớ rõ cảm xúc lúc ấy của em như thế nào đang khóc hay chỉ ngồi một mình im lặng. Trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ "Nếu một ngày nào đó em không còn nghe gì nữa thì sao?”
Đến năm 18 tuổi, khả năng nghe của em bắt đầu trở nặng. Mọi thứ không còn rõ ràng như trước nữa giọng nói của người đối diện trở nên xa xăm, tiếng cười, tiếng nhạc, tiếng xe cộ, tất cả dường như hòa vào một khoảng mờ mịt khó tả. Điều đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc phục vụ quán ốc mà em đang làm. Mỗi khi khách gọi món hay hỏi chuyện, em phải đoán từng chữ qua khẩu hình miệng, có khi hiểu nhầm, có khi bị nhìn bằng ánh mắt khó chịu. Những lần như thế, em chỉ biết cười gượng rồi lặng lẽ quay đi.
Càng ngày, em càng cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức. Em không còn hứng thú với công việc, với cuộc sống xung quanh. Mọi thứ trở nên nặng nề, chán nản như thể em đang dần đánh mất chính mình. Rồi đến cuối tháng 2 năm 2025, một biến cố thật sự ập đến. Bên tai còn lại – tai duy nhất giúp em nghe được phần nào âm thanh của thế giới bỗng nhiên im bặt. Không báo trước, không dấu hiệu, chỉ là một buổi sáng thức dậy và em nhận ra… thế giới xung quanh mình trở nên hoàn toàn im lặng. Em sốc. Thật sự sốc! Mọi thứ đảo lộn. Em gọi mẹ, em cố nghe tiếng xe, tiếng quạt, tiếng bước chân nhưng tất cả chỉ là một khoảng không trống rỗng. Thế giới khi không còn âm thanh thật đáng sợ. Cảm giác như bị nhốt trong một chiếc hộp kín, không thể chạm ra ngoài, không thể nói, không thể nghe. Những ngày ấy, em rơi vào trạng thái stress nặng, mất ngủ liên miên. Tâm trí em quay cuồng với một câu hỏi duy nhất: “Mình có nên buông xuôi… hay cố sống tiếp những tháng ngày vắng bóng âm thanh như vậy mãi?”. Giữa lúc em đang rơi xuống tận cùng của tuyệt vọng, khi niềm tin trong em gần như tắt lịm, thì một cánh cửa hy vọng đã mở ra.
Vào ngày 8/6/2025, một người bạn tên Ngọc Anh trong cộng đồng người khiếm thính đã giới thiệu cho em biết đến Trung tâm Nghiên cứu Giáo dục Người khiếm thính (CED). Ban đầu, em chỉ nghĩ đó là một nơi giúp đỡ bình thường như bao nơi khác. Nhưng rồi, em đã nhận ra mình đã sai, CED đã thực sự thay đổi cuộc đời em. Ngày đầu bước vào trung tâm, em vẫn còn ngại ngùng và tự ti. Em sợ ánh nhìn thương hại, sợ người khác sẽ thấy em khác biệt. Thế nhưng, điều đầu tiên em nhận được lại là nụ cười thân thiện và cái nắm tay ấm áp của cô Hạnh - Giám đốc trung tâm. Cô nói với em bằng ánh mắt đầy tin tưởng: “Không sao đâu con, chúng ta đều có cách để sống vui và hữu ích”. Chính câu nói ấy như thắp sáng lại ngọn đèn hy vọng trong em.
CED đã giúp em tìm được công việc phù hợp, tạo cơ hội để em được học hỏi, được gặp gỡ những người có hoàn cảnh giống mình. Lần đầu tiên sau nhiều năm, em cảm nhận được sự đồng cảm và thấu hiểu thật sự. Ở nơi ấy, không ai coi em là người “khác biệt”, mà chỉ đơn giản là một con người đang nỗ lực sống tốt hơn mỗi ngày. Không chỉ thế, trung tâm còn hỗ trợ em máy trợ thính miễn phí. Ngày em đeo máy lên tai và nghe lại được những âm thanh đầu tiên sau bao tháng ngày im lặng tiếng người nói, tiếng chim hót, tiếng gió nhẹ… em không kìm được nước mắt. Lúc ấy em mới hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được nghe lại một tiếng động nhỏ của cuộc sống.
Nhờ CED, em không chỉ lấy lại thính giác phần nào, mà còn tìm lại được chính mình. Em bắt đầu tham gia các hoạt động cộng đồng, chia sẻ với những bạn khiếm thính khác, động viên họ rằng: “Chúng ta tuy nghe khác đi, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sống khác đi.” Từ một người từng khép kín, sợ hãi, em trở thành một người dám đứng lên và kể câu chuyện của mình. Mỗi lần nhìn lại, em biết rằng nếu ngày ấy em buông xuôi, thì đã chẳng bao giờ có một Hưng mạnh mẽ như hôm nay.
Từ khi bước chân vào CED, em nhận ra rằng cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều đáng để yêu thương và trân trọng. Em học được cách nhìn nhận bản thân không phải qua khiếm khuyết, mà qua những gì mình có thể làm được. Nếu như trước đây em chỉ biết thu mình trong im lặng, thì giờ đây em muốn dùng chính câu chuyện của mình để nói thay cho những người cùng cảnh ngộ rằng chúng ta hoàn toàn có thể sống hạnh phúc, tự lập và hữu ích cho xã hội.
Giờ đây, em đã có công việc tự do ổn định, được tiếp xúc với nhiều người hơn, được chia sẻ và lắng nghe theo cách riêng của mình. Mỗi ngày em đều cố gắng để trở nên tốt hơn, để lan tỏa năng lượng tích cực đến cộng đồng người khiếm thính và cả những người bình thường.
Em có một ước mơ lớn đó là được quảng bá hình ảnh người khiếm thính, giúp xã hội hiểu rõ hơn thế nào là “người điếc”, thế nào là “người khiếm thính”, để mọi người thấu hiểu và tôn trọng nhau hơn. Em tin rằng, nếu xã hội mở lòng, xóa bỏ định kiến và rào cản giao tiếp, thì người khiếm thính cũng có thể tỏa sáng như bao người khác. Em muốn gửi gắm đến những bạn đang ở trong hoàn cảnh giống em một lời chân thành rằng: “Hãy tự tin lên nhé! Ông trời có thể lấy đi của chúng ta âm thanh, nhưng lại trao cho ta ý chí và nghị lực mạnh mẽ hơn bất cứ ai. Đừng bao giờ vì một khiếm khuyết nhỏ mà từ bỏ hi vọng, từ bỏ ước mơ và tuổi trẻ của mình. Hãy sống hết mình, bởi chúng ta vẫn có giá trị, vẫn có thể mang đến điều tốt đẹp cho cuộc đời này.”
Cuộc đời em đã từng là một chuỗi ngày dài của sự im lặng và nước mắt. Nhưng giờ đây, em biết rằng chính sự im lặng ấy đã dạy em lắng nghe sâu hơn không phải bằng tai, mà bằng trái tim. Và em tin, chỉ cần còn niềm tin và lòng kiên định, mọi giới hạn đều có thể vượt qua.
Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Chúng ta không khác biệt" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] TIẾNG LÒNG NHƯ TIẾNG MƯA RƠI](https://www.ced.org.vn/media/44rtchf41z/20260608.ckhjygpakt.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CHUỖI NGỌC HIÊN NHÀ VẪN NỞ HOA](https://www.ced.org.vn/media/i8cvmt6py3/20260603.1cx5zrh94k.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA EM M.H - KHI EM DỊU LẠI GIỮA THẾ GIỚI](https://www.ced.org.vn/media/ck.uploads/ced_qlnd/2026/05/27/20260527.v2fdiwolsr.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TIẾNG NÓI CỦA CHÍNH MÌNH](https://www.ced.org.vn/media/ivj13ixkcs/20260519.usdnr2c665.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CÙNG CON](https://www.ced.org.vn/media/nnqx0qhwq0/20260512.3dkn6sjzi6.png)