[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] TIẾNG LÒNG NHƯ TIẾNG MƯA RƠI
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hiền
Mưa làm mát dạ, mát lòng, là niềm an ủi lúc gian nan. Mưa lòng tôi giúp trôi chảy muộn phiền, để sống trọn đời này, một kiếp tha nhân.
Mưa còn là nước mắt tủi hờn, khóc cho đời người chẳng mấy lúc sướng vui. Mưa lòng tôi như tiếng nấc số phận, cái đau thể xác, mịt mờ qua làn nước mông lung.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bình Phước nhà có sáu anh chị tôi, trong đó có ba người bị mất thính lực từ nhỏ không rõ nguyên nhân. Tôi là một trong số đó. Tôi nhận ra mình không nghe được khi tôi đi học. Vì không nghe được nên tính tình tôi hay nhút nhát và sợ hãi. Trên lớp học, tôi không nghe được cô giáo giảng bài, giao tiếp lại càng khó khăn hơn. Tôi phải chăm chú nhìn khẩu hình người đối thoại và phỏng đoán, mới nghe hiểu được. Suốt mấy năm trời đi học, tôi đều tự giác học, không một ai giúp đỡ. Dù khó khăn đến mấy tôi cũng cố gắng vượt qua để cho người khác thấy rằng khiếm thính cũng có thể làm được trong khả năng của mình.
Rồi tôi tìm được thông tin Câu Lạc Bộ Khiếm thính Tp. HCH và tham gia sinh hoạt vào sáng chủ hàng tuần. Thời gian gặp được những người đồng cảnh, tôi vui lắm và cứ ngỡ trong mơ, vì tôi ở quê, không có ai khiếm thính giống tôi cả. Ở quê, tôi lại không có bạn, chỉ ở nhà học và phụ ba mẹ việc nhà. Tôi đã kiên nhẫn đi xe buýt, đi xe gắn máy từ Bình Phước tới quận 4, Tp.HCM nơi câu lạc bộ sinh hoạt hàng tuần để giao lưu, học ngôn ngữ ký hiệu, học kỹ năng sống, dự hội thảo, và tham gia bất cứ hoạt động nào của câu lạc bộ. Ở đó, họ dạy cho tôi rất nhiều về mọi mặt để tôi có thể tự tin bước ra ngoài xã hội, tự tìm việc làm, biết cách tư duy ... để tôi sống cuộc đời có ý nghĩa hơn.
Rồi cũng từ tham gia câu lạc bộ khiếm thính này mà tôi tìm được việc phụ bếp ở một Khách sạn năm sao tại Quận 1, Tp.HCM. Ở khách sạn, họ giao việc rửa chén và dọn rác tại nhiều khu vực. Công việc đổ rác là nặng nhọc nhất – một thùng phuy nặng những thức ăn thừa, vác lên đổ vô xe rồi đẩy xuống kho rác. Vì công việc này mà tôi bệnh suốt ba năm trời. Thế mà tôi vẫn u mê trong khái niệm “kiếm việc khó lắm đâu dễ kiếm đâu mà bỏ.” Lúc nhà hàng cho nhiều nhân viên nghỉ trong đó có tôi, tôi nhiều lần hỏi lại, họ đều không trả lời. Tôi đã tự chạy xe lên Sài Gòn hỏi mấy lần rồi tôi tự chạy xe về. Họ nói không nhận nữa, tôi buồn lắm.
Năm 2014, khi tôi bị nhà hàng cho nghỉ việc, tôi vẫn tự lên mạng tìm việc, rồi nhắn tin hỏi nhưng bên công ty không hồi âm. Tôi phải chạy xe lên nộp hồ sơ. Mọi việc phải tới tận nơi, rất vất vả. Và, tôi đã làm qua nhiều công ty. Có công ty, tôi giới thiệu mình không nghe được trước khi vào làm và được chấp nhận. Khi vô công ty thì may mắn, người ta không đeo khẩu trang nên có thể giao tiếp chút ít. Tôi cũng giới thiệu với cán bộ là mình bị khiếm thính và được chấp nhận. Không may là môi trường làm việc không tốt, thiếu oxy làm việc ngạt thở quá nên tôi nghỉ. Sau đó, tôi qua Lisheng làm chính thức vì có cháu dắt vô. Cán bộ dây chuyền của tôi có tâm. Dù hay mang khẩu trang, cán bộ vẫn chịu khó mở khẩu trang ra để nói chuyện với tôi. Cán bộ rất quan tâm và công nhận tôi làm việc tốt vượt sản lượng. Tôi làm đầu chuyền tạo sản lượng ra cho mấy bạn công đoạn khác làm. Công đoạn của tôi khó làm và ít người làm được như tôi. Tuy nhiên, công ty trả lương rất thấp, tăng ca không có bất cứ phụ cấp nào. Công ty tuyển thời vụ không có kinh nghiệm dễ bị sai sót nên cả dây chuyền của tôi phải phụ và chịu chung số phận. Do lương thấp, lương cơ bản làm bao nhiêu năm vẫn không tăng, không tính tiền tăng ca, môi trường lạnh, không có oxy sạch nên tôi xin nghỉ. Sau đó, tôi tự nộp hồ sơ qua công ty Longyi nhưng họ không nhận vì lí do khiếm thính sẽ làm ảnh hưởng tới công ty. Nhưng lạ là, tôi nhờ người dẫn vào làm thời vụ thì lại được nhận.
Có công ty tuyển đại trà, lúc vô ngồi chờ phỏng vấn, tôi kiếm bạn ngồi chung để giúp tôi nghe đọc tên đến lượt tôi vì lúc đó đông quá tôi không nghe được. Tôi luôn tranh thủ hỏi mấy bạn đã phỏng vấn trước rằng nhân sự hỏi gì để khi đến lượt tôi biết mà trả lời. Khi tới lượt tôi được phỏng vấn, họ hỏi y chang mấy bạn đã phỏng vấn trước và tôi đã được nhận. Khi vô xưởng làm tôi cũng giới thiệu tôi bị khiếm thính để cán bộ và người làm chung biết và không gây khó khăn khi làm việc, để họ biết cách làm việc với người khiếm thính hiệu quả hơn. Làm được chỗ này một thời gian thì dây chuyền đó giải thể, phải qua bộ phận khác. Tôi cũng phải giới thiệu lần nữa cho cán bộ mới về khuyết tật của mình. Ai dè, gặp cán bộ không có tâm. Xui thay, tôi làm chỗ hóa chất, công đoạn cuối chuyền vất vả, cộng thêm công việc đó áp lực.
Do công việc quá sức, tăng ca nhiều nên tôi kiệt sức dẫn đến bệnh thận. Tôi đã nhiều lần xin nghỉ bệnh nhưng họ không cho, đến khi bệnh nặng cán bộ mới cho nghỉ một tháng. Một tháng đó, tôi xin mẹ giúp tôi đi chữa bệnh ở Sài Gòn. Tuy nhiên, bệnh không bớt lại tốn tiền quá, nên tôi tự mày mò, lên mạng tìm thông tin và tự chữa bệnh bằng cách ăn thử gạo lứt muối mè. Bốn tháng sau, tôi hết bệnh, không tốn tiền đi bệnh viện mà tiết kiệm được ít tiền. Bệnh đã lui rồi thì dịch covid tới nên tôi phải nghỉ việc vì ai cũng đeo khẩu trang và công ty bắt tiêm bốn mũi và chọt mũi liên tục khi có người nhiễm. Không chịu được cảnh đó nên tháng 11. 2021, tôi về Bình Phước cạo mủ cao su. Cạo mủ phải thức khuya, không biết cạo cũng phải cố gắng học. Sau một tuần là biết cạo. Mà là cạo đục 2-3m. Cạo được hai năm thì nghỉ vì hết da cạo nên tự kiếm việc làm công nhân thời vụ tới giờ. Bây giờ thì tôi vẫn đang làm việc thời vụ miễn là có việc để làm, có cơm công ty lo, bữa ăn đảm bảo dinh dưỡng là tôi làm. Tôi không cần biết lương cao hay thấp, không tăng ca chùa là tôi làm.
Cách tôi sống ở đời này hãy kiếm việc để làm, đọc sách, lên mạng tìm thông tin bổ ích là môn học đông y. Bây giờ điện thoại có chữ phụ đề hỗ trợ khiếm thính rồi, giá cũng rẻ. Có điện thoại có hỗ trợ khiếm thính gọi điện luôn không cần nhắn tin mất thời gian. Quan trọng là bên kia phát âm cho rõ nên bây giờ thoải mái để hỏi khi cần thiết, còn lại để xem youtube, học khí công qua video có phụ đề. Dù điện thoại có chức năng cho khiếm thính nhưng tôi không gọi điện nói chuyện phí thời gian.
Tôi bị người đời đối xử như thế, nên tôi rất quý hơi ấm gia đình. Anh ba tôi vừa khiếm thính vừa chậm phát triển. Tôi phải xin mẹ cho anh ba học nghề cắt tóc và sửa xe ở Trung tâm Võ Thị Sáu, Tp. HCM. Chưa học xong bị mẹ kêu về không cho học nữa. Mẹ bắt về để kiếm tiềm cho mẹ. Tôi vẫn lo lắng cho anh ba. Anh ba không hiểu tôi chỉ dạy điều mà tôi đã học. Ra ngoài xã hội như thế nào tôi dạy lại cho anh như thế. Tôi xin mẹ cho anh cạo mủ cất tiền riêng để anh ba mua gì thì mua, bù đắp lại năm tháng kiếm tiền cho mẹ mà chưa được mua cái mình thích. Anh tôi đã mua được cái áo mới do tiền anh làm ra, mua được bộ nghề sửa xe để sửa xe cho cả nhà, mua được tông đơ tự cắt tóc cho mình và các cháu trong nhà. Khi tôi còn làm cho nhà hàng, tôi nhập viện không một ai đến thăm, chỉ có anh ba lo cho tôi.
Tôi lạnh lẽo lắm, tự mình lo bản thân. Tôi luôn cảm thấy có mình không có ai, chỉ có anh ba thôi.
Nhân viết bài dự thi, tôi nghĩ tới việc giúp các bạn khiếm thính tìm việc làm. Các bạn khiếm thính nào muốn tìm việc thì vô văn phòng cung ứng xin công ty cho làm. Công ty tôi đang là Công ty Longfa 2 nay là Công ty Longyi làm về dép không có hóa chất, chủ yếu cột tem, cột dây, sửa biến dạng bằng cách hơ cho nóng. Làm thời vụ dễ xin hơn làm chính thức, mà trước khi vô làm phải hỏi có phỏng vấn không. Không phỏng vấn thì đăng ký. Chỗ tôi làm không phỏng vấn, vô thẳng luôn. Vô làm chỗ nào thì nói về khuyết tật của mình với tổ trưởng, quản lý chỗ đó, để họ giúp đỡ và để mình làm việc trôi chảy không gặp khó khăn. Bây giờ người ta làm thời vụ nhiều lắm. Công ty tôi làm thời vụ có những bữa ăn ngon (theo tôi): bún thái, bún bò, hủ tiếu nam vang, bún thịt nướng, nui, bún riêu, bánh canh, cơm phần.
Công ty cũng cho ứng lương tuần và nửa tháng, hỗ trợ trọ.
Mỗi con người có một số phận an bài tôi tin rằng mọi người ai cũng có thể vượt qua được hết. Nếu được sống lại cuộc đời mình, tôi sẽ sáng suốt hơn và chọn một công việc khác phù hợp với sức khỏe để không bị hậu quả như này.
*Hình minh họa được hỗ trợ bởi trí tuệ nhân tạo (AI), phác họa từ những cảm xúc trong câu chuyện "Tiếng lòng như tiếng mưa rơi" dưới sự định hướng ý tưởng của đội ngũ CED.

![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] CHUỖI NGỌC HIÊN NHÀ VẪN NỞ HOA](https://www.ced.org.vn/media/i8cvmt6py3/20260603.1cx5zrh94k.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CỦA EM M.H - KHI EM DỊU LẠI GIỮA THẾ GIỚI](https://www.ced.org.vn/media/ck.uploads/ced_qlnd/2026/05/27/20260527.v2fdiwolsr.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH ĐI TÌM TIẾNG NÓI CỦA CHÍNH MÌNH](https://www.ced.org.vn/media/ivj13ixkcs/20260519.usdnr2c665.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] HÀNH TRÌNH CÙNG CON](https://www.ced.org.vn/media/nnqx0qhwq0/20260512.3dkn6sjzi6.png)
![[CÂU CHUYỆN ĐỜI TÔI] SỰ IM LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ GIỚI HẠN](https://www.ced.org.vn/media/ng1ecqhjju/20260505.wv7wnh29iu.png)